Giản Lục ngoảnh đầu lại nhìn y đầy ẩn ý, sau đó quay vào, ngồi lên một tảng đá bên vách tường, vừa kéo vạt áo phép trên người lên, chợt nhớ tới chuyện gì, mặt mày lại tái xanh. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng không nghĩ đến sự việc xảy ra dưới nước trước khi ngất xỉu và vấn đề ai là người mặc áo giúp mình, cậu lạnh lùng vén vạt áo ngồi xuống.
Ngoảnh Lại Thấy Hoa Nở. Quyển 2 - Chương 23: Ký ức kinh hoàng- Tứ Nguyệt (2) Thiên Tầm Thiên Tầm. 31/07/2014. Trước Sau . Một năm trôi qua rất nhanh, sinh nhật hai mươi tuổi của tôi tới đúng hạn. Trước sinh nhật mấy ngày tôi đã bắt đầu thấp thỏm không yên, tôi sẽ không
Cây vạn tuế hôm nay đã nở hoa chưa? [Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi trong đầu mình rằng trên đời này liệu có ai nhớ mãi một người và sự vương vấn ấy sẽ kéo dài trong bao lâu. Trong xã hội hàng tỉ người này, một sự lỡ hẹn liệu rằng có còn gặp lại nhau hay chỉ đơn giản rằng hai con người của hai
Hồng Phai Xanh Thắm chương 217 | Đọc Chương 221 - Chung Kết (Thượng) full - doc truyen Hong Phai Xanh Tham chương 217 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Bé Cún nhà Văn Anh - Tú Vi kể về hai cảnh quay đáng nhớ của ba trong 'Cây táo nở hoa'. Thấy ba Văn Anh và mẹ Tú Vi ghi hình phỏng vấn, bé Cún chủ động chạy lại, cùng ba mẹ chia sẻ về bộ phim Cây táo nở hoa. Bé Cún năm nay ba tuổi, thừa hưởng nhiều nét đẹp của cả ba và
Đinh Thị Thu Vân - những câu thơ em viết mất linh hồn. Chúng tôi xin mượn câu thơ: "Những câu thơ em viết mất linh hồn" của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân, trong tập thơ "Một ngày ta ngoái lại" của chị, do NXB Long An ấn hành năm 2005 làm tiêu đề cho bài viết này.
ex0T9. [Lời] Hoa tàn, cánh hoa rụng rơi giữa đời Chẳng còn nhìn nhau thoáng chốc Vậy thôi mình đành xa nhau Nắng nhạt, nắng phai hàng mi u buồn Từng giọt sầu dâng ký ức Sao đành phải quên đi?[Điệp khúc] Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé? Bây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đây Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé? Bây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắt Chuyện đời người đâu nào ai biết trước? Chia ly bây giờ chẳng thể tìm thấy nhau Mình gặp nhau khi mùa hoa nở nhé? Xin đừng, đừng nói chia ly[Lời] Hoa tàn, cánh hoa rụng rơi giữa đời Chẳng còn nhìn nhau thoáng chốc Vậy thôi mình đành xa nhau Nắng nhạt, nắng phai hàng mi u buồn Từng giọt sầu dâng ký ức Sao đành phải quên đi?[Điệp khúc] Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé? Bây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đây Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé? Bây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắt Chuyện đời người đâu nào ai biết trước? Chia ly bây giờ chẳng thể tìm thấy nhau Mình gặp nhau khi mùa hoa nở nhé? Xin đừng, đừng nói chia ly[Điệp khúc] Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé? Bây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đây Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé? Bây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắt Chuyện đời người đâu nào ai biết trước? Chia ly bây giờ chẳng thể tìm thấy nhau Mình gặp nhau khi mùa hoa nở nhé? Xin đừng, đừng nói chia ly[Đoạn kết] Mình gặp nhau khi mùa hoa nở nhé? Xin đừng Đừng nói chia ly
Tác giả Thiên TầmThể loại Ngôn TìnhGiới thiệuNhan đề truyện như tiếng gọi đến thổn thức lòng người, là tiếng gọi của tình yêu của nỗi nhớ nhung của cả một tấm lòng. Trong tình yêu, đây chính là lời thủ thỉ chân thành, là xuất phát tự trong trái tim, tận trong tâm thức sâu thẳm. Vốn không biết sẽ đi đến đâu, không biết thế nào, nhưng xin hãy cứ tin khiến bạn đọc phải day dứt không yên với những câu hỏi; Bạn đã từng nhìn thấy hoa lê chưa? Một rừng, một biển hoa lê, tuôn rơi như tuyết bay, vẻ đẹp cực hạn như vậy, đời này kiếp này Tứ Nguyệt chỉ từng nhìn thấy một lần, năm ấy cô tám tuổi. Tứ Nguyệt không biết, thiếu niên dịu dàng cô tình cờ gặp gỡ dưới tàng cây lê kia chính là người con trai thứ hai Mạc Vân Hà của nhà họ Mạc, anh trai cùng cha khác mẹ của mệnh xoay vần, sáu năm sau người mẹ chịu nhục tự sát, Tứ Nguyệt lẻn vào nhà họ Mạc, dùng một ngọn nến châm lên hỏa hoạn, nhà họ Mạc bỗng chốc thành phế tích, gây ra thảm kịch ngất trời, mà trong số người chết còn có Mạc Vân Hà… Mấy năm sau, Tứ Nguyệt nhận được một món quà sinh nhật đặc biệt, chính là một ngọn nến, trên tấm thiệp viết cô có còn nhớ trận hỏa hoạn kia không?
Một người khi còn chưa học được yêu thương, đã học xong oán hận là một chuyện đáng buồn biết nhường tên là Nhan Tứ Nguyệt, theo họ thật tôi sinh ra trong tiết trời se lạnh của mùa xuân tháng hai, mẹ lại cứ khăng khăng gọi tôi là “Tứ Nguyệt”. Sau này mẹ giải thích rằng tháng hai rất lạnh, mà tháng tư là lại chính là mùa của trăm hoa đua nở, vạn vật hồi sinh, mẹ hy vọng cuộc sống sau này của tôi sẽ mãi mãi ấm áp như mùa xuân tháng tư. Chỉ là thành phố nơi tôi sinh ra và lớn lên là Thượng Hải, mùa xuân ở đây ẩm ướt mưa nhiều, chỗ tôi ở biển người náo nhiệt, cao ốc san sát, ít khi nhìn thấy cây xanh và hoa tươi, sắc màu mùa xuân trong kí ức thơ ấu của tôi luôn luôn xám trụi. Hơn nữa chúng tôi không có điều kiện sống trong cao ốc, ở Thượng Hải, rất nhiều cao ốc đều chen chúc giữa những ngõ nhỏ rách nát chật hẹp, phố xá phồn hoa sầm uất kề cận ngay kế bên, cuộc sống thời thượng hiện đại hóa ngay trong tầm mắt, mùa xuân cũng cách chúng tôi rất gần, nhưng nó lại không thuộc về chúng nhỏ, khi mẹ ra ngoài làm việc lúc nào cũng khóa tôi trong nhà một mình. Mỗi ngày tôi đều bê ghế đặt lên bệ cửa sổ ngóng theo bóng mẹ khuất dần nơi cửa ngõ, luôn khóc lóc lo sợ, lo sợ mẹ sẽ bỏ tôi lại một mình không bao giờ trở về. Đồ ăn mẹ để lại trên bàn tôi thường không ăn. Đói bụng cũng không ăn. Tôi sẽ chờ mẹ về cùng ăn. Cho nên mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân của mẹ vọng tới ngoài hành lang tôi sẽ chạy như bay ra mở cửa, mà dù rằng mẹ có bao nhiêu vất vả mệt nhọc bên ngoài, bao giờ khi vào cửa cũng kéo tôi ôm vào trong lòng, “Tứ Nguyệt, hôm nay có ngoan hay không”, “Tứ Nguyệt, có nhớ mẹ hay không”, “Có đói bụng hay không”, “Xem mẹ mang đồ ăn ngon gì về cho con này” … Tôi thích cái ôm của mẹ, ấm áp mà thơm thơm, cái ôm của mẹ chính là mùa xuân của khi lớn thêm một chút tôi đi học, sớm tối mỗi ngày mẹ đều đạp xe đưa đón tôi tới lớp và tan trường, tuy rằng kinh tế khó khăn, mẹ chưa bao giờ để tôi mặc quần áo rách hay quần áo bẩn, mẹ luôn luôn cho tôi mặc quần áo rất xinh đẹp, còn bản thân mẹ thì quanh năm mặc quần áo lao động bằng vải bông thùng thình ướt đẫm mồ hôi, làm việc vận hành máy tiện trong công xưởng. Hàng tháng chỉ cần vừa phát tiền lương, chuyện đầu tiên mẹ làm chính là mua đồ ăn ngon cho tôi, hoặc là mua truyện cổ tích tôi yêu thích cho tôi. “Tứ Nguyệt, mẹ hy vọng con được lớn lên trong một thế giới cổ tích không có tổn thương, không có bất trắc, hơn nữa hạnh phúc mãi mãi.” Mẹ nói như vậy. Tôi yêu mẹ, mẹ là người thân duy nhất trên đời của tôi. Từ nhỏ đã có người hỏi “Tứ Nguyệt, ba cháu đâu?”“Ba cháu mất rồi.” Tôi luôn trả lời như vậy. Mẹ dạy tôi nói như vậy. Sau khi lớn thêm một chút tôi mới biết ba tôi thật sự đã mất rồi, ngay khi tôi sinh ra chưa đến một tuổi đã mất rồi. Mẹ rất hiếm khi kể cho tôi về ba, mỗi ngày mẹ đều làm việc bên ngoài đến rất khuya mới trở về, có đôi khi nấu xong bữa tối cho tôi mẹ còn ra ngoài bày bán hàng rong, mẹ không có thời gian, cũng không có sức lực để nói với tôi quá nhiều. Mẹ trong kí ức là một người lặng lẽ ít lời, lúc mẹ yên lặng cực kỳ giống với cây hoa lan bày trên bệ cửa sổ, sáng trong xinh đẹp, lẳng lặng tỏa ngát hương thơm. Đây chính là điểm đặc biệt của mẹ. Dù rằng mẹ vất vả quanh năm, cuộc sống khốn cùng, quần áo lao động rộng thùng thình vẫn không giấu được vẻ đẹp của mẹ. Chủ cho thuê nhà của chúng tôi thường xuyên nói “Mẹ cháu đẹp thật!”“Đúng vậy, mẹ cháu chính là người phụ nữ đẹp nhất trên đời này!” Tôi luôn nói với vẻ hồn nhiên. Lời này không phải do mẹ dạy, mẹ không thích nhất là bị người ta bàn tán. Mẹ không giống với bất kì người phụ nữ nào ở trong ngõ, khi những người khác tán gẫu, buôn đủ thứ chuyện[1] thì bao giờ mẹ cũng lẳng lặng làm việc của mình. Ánh mắt của mẹ lúc nào cũng u ám, vào lúc đêm khuya yên tĩnh tôi thường có thể nhìn thấy âu sầu tràn ra trong đáy mắt mẹ, còn có cả nước mắt.[1] Nguyên văn là Đông gia trường Tây gia đoản Nhà Đông dài, nhà Tây ngắn một nhóm người tụ tập với nhau, nhàm chán thì thích kiếm đề tài ra tán gẫu.Trong ngõ, rất nhiều người đều thích bàn tán về mẹ. Khi đó tôi còn nhỏ, nghe không hiểu những người lớn nói cái gì, nhưng mà luôn luôn có thể cảm nhận được sự xem thường và diễu cợt lộ ra trong ánh mắt của bọn họ. Mà tôi, trong sự chế giễu không có thiện chí của những người đó, nghiễm nhiên là một vai hề. Từ nhỏ tôi đã bị trẻ con trong ngõ bắt nạt, bọn chúng ném đá vào tôi, nhổ nước bọt, chửi tôi “Dã chủng”. Thậm chí còn mang cả mẹ tôi ra để chửi, “Giống hệt với mẹ mày, đồ đê tiện!”Tôi khóc lóc chạy về nhà hỏi mẹ “Mẹ, đồ đê tiện là cái gì?” Lần đầu tiên nghe thấy tôi hỏi như vậy mẹ hoảng sợ nhìn trừng tôi, viền mắt lập tức hoen lệ. Mẹ ôm tôi vào trong lòng, vỗ nhẹ lưng của tôi, mẹ không để tôi nhìn mặt mình nhưng tôi biết mẹ đang khóc. Ngay sau đó mẹ quyết định chuyển nhà, va li và vật dụng trong nhà nặng như vậy đều do một mình mẹ khiêng. Trong kí ức thơ ấu của tôi, chúng tôi thường xuyên chuyển nhà liên tục, đến khi rốt cuộc không cần chuyển nữa thì tôi đã trưởng thành rồi. Mà mẹ cũng không chuyển cuối cùng chúng tôi chuyển đến vẫn ở trong một cái ngõ, là một ngôi nhà nhỏ lụp xụp cũ nát, tôi và mẹ ở tầng trên, mặt tiền tầng dưới cho thuê. Chúng tôi đã phải gian nan sống qua ngày dựa vào chút tiền thuê ít ỏi như vậy. Mà sau này tôi mới biết hóa ra ngôi nhà nhỏ đó là của gia đình ba tôi, là ngôi nhà mà anh cả của ba đã sắp xếp cho chúng tôi vào ở. Bác trai vô cùng thân thiết và hòa ái đó mặc đồ tây phẳng phiu, đi về đều có xe con đưa đón, mỗi lần đến thăm chúng tôi đều xách theo đủ thứ trong túi lớn túi trai thích nhất là ôm tôi ngồi trên đầu gối của mình, như suy nghĩ điều gì đánh giá tôi, “Tứ Nguyệt, cháu rất giống mẹ cháu. Nhưng mà cháu lại càng giống ba cháu hơn.” Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về ba tôi từ trong miệng một người tới vẻ mặt mờ mịt của tôi kích động bác trai, ông nói với mẹ “Em không thể để Tứ Nguyệt quên mất ba nó được, tuy rằng Kính Trì đã không còn trên đời nhưng em không có quyền để con gái của nó quên mất ba nó, điều này rất tàn nhẫn, Bội Lan.”Bội Lan là tên của mẹ yên lặng gật đầu, tựa như đồng ý với lời của bác đó về sau mẹ bắt đầu nói cho tôi biết một số chuyện có liên quan tới ba. Dần dần hiểu biết của tôi về ba cũng nhiều lên. Ba tôi tên là Mạc Kính Trì, bác trai đến thăm chúng tôi tên là Mạc Kính Phổ, là anh cả của ba. Tôi không rõ bối cảnh trong nhà ba tôi là gì, chỉ biết được mơ hồ qua lời bàn tán của những người hàng xóm rằng nhà ba rất giàu, trước khi tân Trung Quốc[1] thành lập đã khánh thành nhà máy sợi bông lớn, mặc dù thời “Văn cách[2]” đã bị quật ngã làm mất đi hơn phân nửa gia sản nhưng sau cuộc cải cách mở cửa[3], dựa vào chính sách ưu đãi đã Đông Sơn tái khởi[4] rất nhanh. Nhà họ Mạc của bây giờ là một đại gia tộc nổi danh lừng lẫy trong thành phố này. Mà tôi, là đứa con gái ngoài giá thú.[1] Tân Trung Quốc thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập.[2] Văn cách hay Đại cách mạng văn hóa, là một giai đoạn hỗn loạn xã hội và tình trạng vô chính phủ ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa diễn ra trong 10 năm từ năm 1966-1976. Nguồn Wikipedia[3] Cuộc cải cách mở cửa cuộc cải cách kinh tế xã hội mở đầu vào 12/1978 ở Trung Quốc và đã đạt được nhiều thành tựu to lớn.[4] Đông Sơn tái khởi trùng hưng được thanh phất như trưởng thành trong một đêm, tôi đã hiểu được rất nhiều. Từ nhỏ bị người xem thường, từ nhỏ bị người bắt nạt, và còn nước mắt của mẹ, tiếng thở dài của mẹ, đều không phải vô duyên vô cớ. Hóa ra tôi là một đứa con gái ngoài giá mà mẹ nói với tôi rằng “Tứ Nguyệt, con là món quà quý giá nhất của mẹ, ngoại trừ bản thân con ra thì không ai có thể xem thường con, làm người phải có cốt khí.” Mẹ nói nhàn nói điều gì cũng đều mang vẻ mặt nhàn năm tôi mười hai tuổi mẹ tổ chức sinh nhật cho tôi, lần đầu tiên kể cho tôi câu chuyện của ba và mẹ. Vẫn là giọng điệu nhàn nhạt, vẻ mặt nhàn và ba hoàn toàn không môn đăng hộ đối, mẹ là người vùng khác, sau khi tốt nghiệp đại học thì vào làm việc trong một nhà xưởng của nhà họ Mạc rồi quen biết cha tôi, sau đó thì có tôi. Nhưng mà ba đã có vợ, còn có cả con cái, mẹ kiên cường sinh tôi ra đã phải chịu không ít lời chửi rủa của bên kia, hơn nữa khi đó vẫn còn là những năm đầu thập niên tám mươi của thế kỷ trước, tập tục xã hội còn xa mới cởi mở được như hiện nay, đứa con gái ngoài giá thú làm cho danh dự của ông ngoại và bà ngoại ở quê nhà mất sạch, dưới cơn nóng giận ông ngoại đã đoạt tuyệt quan hệ cha con, từ nay về sau không còn qua lại, cho đến giờ tôi vẫn không biết vị trí chính xác của quê nhà, chỉ biết đại khái là một trấn nhỏ bên kia Hồ ở bên chỗ ba, lúc đầu tôi sinh ra cũng không được thừa nhận, mẹ gọi nhà của ba là “Bên kia”. Mẹ nói ba từng ôm tôi sang bên kia, ngoại trừ ông cụ nhà họ Mạc cũng chính là ông nội của tôi ra thì không còn ai thích tôi. Ông cụ Mạc sinh được ba đứa con trai, con của ba đứa con trai cũng đều là con trai, khi ông cụ còn trẻ cũng rất muốn có một đứa con gái nhưng chưa được như ý nguyện, đột nhiên lại có cháu gái, đương nhiên là như nhặt được báu vật rồi. Ông cụ có quyền uy tuyệt đối ở nhà họ Mạc, ông muốn ba sắp xếp ổn thỏa cuộc sống ẹ, để mẹ mang theo tôi vào một ngôi nhà cũ của nhà họ Mạc ở ngoại ô, vợ cả của ba có không bằng lòng cũng không dám lên tiếng, bởi vì ông cụ đã phát biểu rằng kẻ nào dám gây khó dễ cho cháu gái của ông, kẻ đó sẽ bị đuổi ra nhưng ngày vui chóng tàn, một vụ tai nạn xe cộ bất ngờ đã đoạt đi tính mạng của ba và ông nội, bên kia lập tức trở mặt, không những đuổi mẹ ra khỏi nhà lớn mà còn không cho phép mẹ tham dự lễ tang của ba. Sau đó mẹ mang theo tôi sống nay đây mai đó, nếu không phải sau này anh cả Mạc Kính Phổ của ba tìm được chúng tôi rồi sắp xếp cho chúng tôi vào ở một ngôi nhà trong ngõ, có lẽ tôi và mẹ vẫn còn đang lưu lạc khắp nơi.
[Verse 1]Hoa tànCánh hoa rụng rơi giữa đờiChẳng còn nhìn nhau thoáng chốcVậy thôi, mình đành xa nhauNắng nhạtNắng phai hàng mi u buồnTừng giọt sầu dâng ký ứcSao đành phải quên đi[Chorus]Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhéBây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đâyGặp lại nhau khi mùa hoa nở nhéBây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắtChuyện đời người đâu nào ai biết trướcChia ly bây giờ chẳng thể tìm thấy nhauMình gặp nhau khi mùa hoa nở nhéXin đừng, đừng nói chia ly[Verse 2]Hoa tànCánh hoa rụng rơi giữa đờiChẳng còn nhìn nhau thoáng chốcVậy thôi, mình đành xa nhauNắng nhạtNắng phai hàng mi u buồnTừng giọt sầu dâng ký ứcSao đành phải quên đi[Chorus]Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhéBây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đâyGặp lại nhau khi mùa hoa nở nhéBây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắtChuyện đời người đâu nào ai biết trướcChia ly bây giờ chẳng thể tìm thấy nhauMình gặp nhau khi mùa hoa nở nhéXin đừng, đừng nói chia ly[Chorus]Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhéBây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đâyGặp lại nhau khi mùa hoa nở nhéBây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắtChuyện đời người đâu nào ai biết trướcChia ly bây giờ chẳng thể tìm thấy nhauMình gặp nhau khi mùa hoa nở nhéXin đừng, đừng nói chia lyMình gặp nhau khi mùa hoa nở nhéXin đừng, đừng nói chia lyHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
ngoảnh lại thấy hoa nở