Anh Cả nuôi một thời gian, lại có tiếng đồn này ,tiếng đồn khác cho anh Cả, Bác lại bảo giao cho tôi ( Vũ Kỳ - thư ký của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh.). Tôi nói tôi đã có 3 con trai, tôi không thiếu con. Nếu giao cho tôi thì phải giao hẳn, coi như con tôi thật sự. tottenham. Senior Member. Wednesday at 12:22 PM. #73. Một tin sms brandname nhãn hàng bỏ rất nhiều tiền, brand về tài chính, bảo hiểm giá càng cao. Đối với người dùng thì đó là rác nhưng đối với nhà mạng đó là cả tấn tiền. Giờ bắt nhà mạng chặn hết spam với ăn gian cước thì AHLĐ Phạm Thị Huân nhớ lại: "Trong khuôn khổ chương trình "Tự hào Nông dân Việt Nam do Trung ương Hội Nông dân Việt Nam giao Báo NTNN/Dân Việt thực hiện, buổi chiều hôm đó (13/10/2017), tôi cùng 86 nông dân xuất sắc 30 năm đổi mới được tới chào Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. 8. Truyện tranh tổng tài sủng vợ 'Manh Bảo Tập Kích: Tổng Tài Daddy Thật Khó Tính!' Thể loại: Truyện tranh, ngôn tình, tổng tài, sủng. Văn án: Có tin đồn rằng tổng tài Tịch thị, quỷ quyệt khó lường, thủ đoạn âm độc, nhưng lại đưa nàng sủng đến vô pháp vô thiên. Theo Mirror, nhà bình luận hoàng gia Anh Richard Fitzwilliams tiết lộ người ngoại hoàng tộc có đặc quyền này chính là cố Tổng thống Nam Phi, Nelson Mandela. "Ông ấy gọi nữ hoàng một cách thân mật là Elizabeth và tình cảm của ông ấy dành cho người đứng đầu hoàng gia Anh được Tổng thống Mỹ Joe Biden mới đây đã "nhầm lẫn" khi kể chuyện ông quen vợ. Bài phỏng vấn của tổng thống Mỹ gây tiếng cười cho khán giả được phát sóng trên kênh Fox News. Theo tổng thống Mỹ, ông gặp người vợ tương lai là bà Jill Biden khi 12 tuổi. "Chúng tôi đã ở 0hs3N. Bad gateway Error code 502 Visit for more information. 2023-06-13 021851 UTC You Browser Working Amsterdam Cloudflare Working Host Error What happened? The web server reported a bad gateway error. What can I do? Please try again in a few minutes. Cloudflare Ray ID 7d66d8641c5bb72b • Your IP • Performance & security by Cloudflare Editor Min Giới thiệuLâm Sanh bị cấp trên tính kế, cô tức giận, nghỉ thất tình lại thất nghiệp, xui xẻo vô cùngMà còn có chuyện xui xẻo hơn xảy ra, cô lại không thể nào làm khác đi tại đang làm việc dưới trướng của tổng tài mà mình từng đắc tội, khổ không thể tổng tài đại nhân luôn lấy chuyện trừ lương làm lý do áp chế cô làm 'việc khổ cực', làm sao đây? Làm hay không làm? Làm việc xong, Lâm Sanh lặng lẽ móc điện thoại ra, mở vòng bạn bè, từng chữ từng chữ gõ ra 'Tổng tài lại gọi tôi tới nhà chị ấy làm việc! Tổng tài chị ấy nuôi tiểu bạch kiểm! Người phụ nữ đứng sau người phụ nữ thành công... là Tôi! Là Tôi!'Ngang ngang ngang ngược tổng tài x tiểu tiểu tiểu nhân viên quèn, tổng tài cùng nhân viên quèn hằng ngày vừa nói nhiều vừa ngọt ~Nhân vật chính Lâm Sanh tiểu nhân viên quèn kiêm bảo mẫu x Hứa Nam đại tổng tàiPs. Tổng tài ngự tỷ sở thích ăn hiếp tiểu nhân viên, đấu khẩu suốt ngày và tất nhiên phần thắng nghiêng đại tổng tài. Lâm Sanh vẻ mặt buồn ngủ trùng trùng, híp mắt nhìn công nhân lắp đặt thiết bị chốc lát lại ra ra vào vào, bên tai lại truyền tới tiếng máy khoan điện. Nghe đến nổi răng đều muốn nhũn ra, Lâm Sanh vô cùng oán niệm, hét "Mấy sư phụ, sáng sớm, quấy rầy dân chúng, có thể nhỏ một chút không?" Một công nhân trong đám lắp đặt vội vàng xoay người, ngượng ngùng nói "Thực sự xin lỗi, chúng tôi cũng không muốn sáng sớm quấy rầy dân chúng đâu, chỉ là chủ nhà này gấp rút muốn ở, quy định chỉ có 5 ngày, chúng tôi cũng không có cách nào." Công nhân lắp đặt thở dài một hơi, xoay người tiếp tục bận rộn. Đôi con ngươi của Lâm Sanh trợn qua trợn lại, đang muốn đóng cửa, lúc này từ dưới lầu đột nhiên có một dì trung niên đi lên "Ô, tiểu Sanh à, sớm vậy đã thức rồi?" Bà dì đó lập tức che tai lại "Ôi, ở dưới nghe động tĩnh cũng không nhỏ, đi lên xem thật đúng là ồn quá, ầm ĩ chết đi được." Lâm Sanh vội vàng từ trong cửa đi ra, chỉ chỉ nhà đối diện, hỏi "Dì Hoàng, không phải phòng này dì chỉ cho thuê không bán sao, chuyện gì xảy ra?" Dì Hoàng 'Ô' một tiếng, sau đó mặt cười như hoa "Dì nói thì nói vậy, chỉ cần có giá thích hợp, bán liền bán, cái chủ nhà này, có lẽ là người có tiền, chi trả toàn bộ, chỉ một ngày liền chuyển." Lâm Sanh "..." Chi trả toàn bộ, một ngày liền chuyển khoản. Dì, chúng ta đối nhân xử thế phải có chút nguyên tắc chứ? Nói không bán thì không bán, kẻ có tiền thì sao, chúng ta làm sao có thể đặt tiền trong mắt vậy chứ? Cô liền nghĩ tới lão bản ghê tởm trước kia, trừ tiền thưởng cuối năm của cô, trùng hút máu, rác rưởi. Nhìn cô, có nhiều khí phách, nói không làm sẽ không làm, ăn không khí cũng không làm. "Tiểu Sanh à, mấy ngày nay con nhịn chút, đợi sửa xong rồi thì không có chuyện gì nữa." Dì Hoàng an ủi cô vài câu, tự mình quay xuống lầu "Ôi, dì phải xuống đây, thật là ồn muốn chết." Bà sắp bị ồn chết rồi. Lâm Sanh một lần nữa nằm trên giường, cả người vùi vào trong chăn, cái tiếng máy khoan chết tiệt kia, xuyên qua tường, liều mạng chui vào tai Lâm Sanh, Lâm Sanh bỗng nhiên ngồi dậy, bực bội vò đầu bứt tóc. "Ồn chết được, tức chết được!" Tối hôm qua chưa ăn cơm, bụng đói đã thì thầm gọi nên Lâm Sanh rời giường đánh răng rửa mặt, ăn vài miếng sandwich, lấp bụng, mở laptop, cất cao giọng hát, nhét tai nghe vào hai tai, mở tối đa. Lâm Sanh lên web tuyển dụng, xem một thông báo tuyển dụng tài vụ. Cô có ba năm làm tài vụ, năm đó vì tích lũy kinh nghiệm, chỉ cần về phòng tài vụ, mọi việc đều là cô làm. Ba năm qua, từ kế toán nhỏ của công ty cũ, thăng lên làm chủ quản tài vụ, nếu không phải bởi vì tiền thưởng cuối năm bị cắt, cô sẽ không phủi mông rời đi. Keo kiệt chết tiệt, đáng đời không giữ được nhân tài. Từ sáng tới xế chiều. Lâm Sanh đều không ngại tiền lương quá thấp, chỉ ngại chỗ công ty quá xa, chọn chọn lựa lựa, cuối cùng nhìn trúng công việc kế toán ở một xí nghiệp tư nhân tầm trung trong Tam gia. Gởi lý lịch sơ lược, Lâm Sanh ung dung thở ra, tắt máy tính, ngồi xụi lơ trên sofa. Từ nay trở đi, Lâm Sanh cô chính thức gia nhập vào đại gia đình bôn ba vì cuộc sống. Ngoại trừ bôn ba vì cuộc sống, cô còn muốn cùng tiếng máy khoan ở đối diện quyết đấu sống chết, tiếng máy chết tiệt, đến 8 giờ tối mới hoàn toàn lắng xuống. Ngày thứ 2, tiếng máy khoan ngừng, 'Bùm bùm đùng đùng' tiếng đập tường lại nổi lên, sáng sớm, Lâm Sanh lần nữa bị đánh thức. Cô mới bị đánh thức, chuông cửa lại vang lên. Lâm Sanh mơ mơ màng màng, xoay người không muốn phản ứng, cô ở thành phố này lại không có bạn bè gì, sáng sớm ai tìm cô chứ. Chuông cửa không ngừng vang lên, cùng với tiếng 'Bùm bùm đùng đùng' đều đáng ghét như nhau, chuông cửa vừa ngừng, điện thoại bên gối chợt vang lên. Lâm Sanh cầm lên nhìn, điện thoại hiển thị 'Bình Bình', trong nháy mắt cô hoàn toàn không còn buồn ngủ. "Không phải chứ?" Trời ơi trời ơi, lại quên hôm nay là chủ nhật, Bình Bình nói hôm nay nghỉ tới tìm cô. Lâm Sanh vội vàng xuống giường, chân què chạy như điên tới cửa, hét "Bình Bình, đừng ấn, tới, mình tới rồi nè." Bình Bình tên đầy đủ là Thẩm Bình, là bạn hồi đại học của Lâm Sanh, thông qua bạn bè ở trường đại học kế bên quen biết, trải qua 5 năm gian khổ, trở thành khuê mật thân thiết của nhau. Thẩm Bình đại mỹ nữ quá thích quản giáo cho nên lâu như vậy cô không ra mở cửa chào đón, khẳng định lại bị cằn nhằn không ngừng, Lâm Sanh sợ bị mắng, mở cửa. Còn chưa thấy rõ mặt mũi thật của người tới, giơ tay đem người ta ôm vào lòng, hò hét "Bình Bình, rốt cuộc cậu cũng tới, mình cứ tưởng cậu chết rồi." Lâm Sanh ôm 'Bình Bình', cô đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, 'Bình Bình' với cô chiều cao không xê xích bao nhiêu, sao cô lại thấp một khúc vậy? Bình Bình xưa nay thích dạy dỗ vì sao không lên tiếng? Vì sao 'Bình Bình' trong lòng không nhúc nhích, tại sao lại thở vào? Chờ đã, vì sao công nhân lắp đặt ở đối diện không làm việc, đồng loạt nhìn cô? Ừm, cô... hình như, ôm nhầm người... bởi vì... mùi hương tỏa ra trên người Bình Bình ... cùng người trong ngực cô... không giống với 'Bình Bình'. Trong lòng ngực có một giọng lạnh lẽo truyền tới "Ôm mừng năm mới sao, còn không buông ra." Chờ chút, giọng này. Lâm Sanh ngẩn ngơ chốc lát, phút chốc trợn to mắt, không phải người kia, cái người bị cô hất trà sữa, cái người giẫm chân cô. Lâm Sanh khóe mắt len lén nhìn xuống, chí ít cũng là giày cao gót mười centi mét. Không phải chứ, đánh chết cũng không buông tay! Mu chân trái, hình như bắt đầu đau. Đừng đạp mu chân phải, hình như vẫn đau. E rằng, cô thật sự nên đi mua vé số. Hôm qua mới gặp mặt, nay lại gặp mặt? Đây là người ta hay gọi nghiệt duyên? Hứa Nam hít sâu một hơi, kiềm chế không biểu lộ gì, giọng hết sức hòa nhã "Chào cô, vị nữ sĩ có thể buông tôi ra hay không?" Hất cánh tay trên người ra, chẳng những không buông ra, hình như còn siết chặt. Hứa Nam mím chặt môi, cửa vừa mới mở ra, còn chưa kịp nhìn rõ mặt người, đã bị ôm chặt, cô chỉ nhìn thấy nữ nhân này mặc đồ ngủ, mái tóc dài xốc xếch. Hôm nay nghe phản ứng của công nhân, cô gái cách vách bất mãn sáng sớm lắp đặt, làm hàng xóm mới, cô chỉ có thể diễn tả áy náy bằng sự thăm hỏi. Mà thôi. Thẩm Bình từ dưới lầu lên, nhìn chằm chằm hai người ôm nhau, cô sửng sốt. Lâm Sanh nhắm chặt hai mắt, khuôn mặt vừa vặn hướng về phía Thẩm Bình, gương mặt đó có thể nói là hết sức sinh vô khả luyến*, mơ hồ còn có chút bi thương, liền hỏi "Sanh Sanh, hai người đang làm gì?" *Đây là một câu ngôn ngữ mạng, ý chỉ "cuộc sống này thật là nhàm chán không có gì đáng để lưu luyến cả", dùng để miêu tả một loại tâm trạng chán nản sa sút tinh thần. Nghe thấy giọng quen thuộc, Lâm Sanh lập tức mở mắt, khóe mắt nặn ra hai giọt nước mắt, suýt chút nữa thì khóc thành tiếng, cứu mạng, cứu mạng a. Hứa Nam muốn xách tên trong ngực mình ra, lúc này nghe được giọng nữ vang lên, dường như quen người thần kinh này, cô cảm thấy không cần kích thích kẻ tâm thần, kẻ tâm thần giết người không phạm pháp. Hứa Nam rất nhanh tỉnh táo lại, cô quay đầu, giương mắt nhìn nữ nhân trẻ tuổi đứng lặng ở dưới lầu, hơi nhíu mày, đưa ngón tay chỉ Lâm Sanh đang ôm cô không buông "Cô ta có phải bị bệnh không?" Thẩm Bình nhìn vẻ mặt không nhịn được của Hứa Nam, lại nhìn gương mặt sinh vô khả luyến của Lâm Sanh, bên mép cười, gật đầu "Quả thật có bệnh." Nghe ngữ khí, hai người này quen biết. Hứa Nam nhíu mày "Có bệnh nên đi bệnh viện." "Ê, cô nói cái gì đó." Trong lòng Lâm Sanh phát cáu, giơ tay chống vai Hứa Nam, đẩy Hứa Nam ra. Thở phì phì ngẩng đầu trừng mắt giận dữ nhìn Hứa Nam, chạm phải đôi mắt hắc bạch phân minh kia, lập tức cúi đầu, cơn tức giận trong nháy mắt tan biến sạch sẽ, không có tiền đồ mà rụt cổ, lắp ba lắp bắp phản bác "Cô... cô... cô, cô mới có bệnh đó." Hứa Nam rốt cuộc nhìn thấy rõ mặt người kia, hơi ngẩn người "Lại là cô?" Lâm Sanh hoảng sợ lui một bước, phất tay, nói "Không phải tôi, cô nhận lầm người." "Oan gia ngõ hẹp." Hứa Nam phun ra bốn chữ, mặt không chút thay đổi nhìn vẻ mặt sợ hãi của Lâm Sanh. Thẩm Bình thấy thế, vội vàng đi tới, tò mò hỏi "Hai người quen nhau?" Hứa Nam cười nhạt "Cô hỏi tên đó đi." "Không quen." Lâm Sanh cực nhanh đáp, nắm tay Thẩm Bình kéo lên, cũng không để ý Hứa Nam đứng trước mặt cô, lôi kéo Thẩm Bình vào cửa. "Binh' một tiếng, Lâm Sanh nhanh chóng đóng cửa lại, dựa vào cửa, nghĩ lại còn rùng mình, vỗ ngực "Xui xẻo, thực sự xui chết được, hù chết người ta, thực sự làm mình sợ muốn chết." Thẩm Bình vỗ nhè nhẹ lưng Lâm Sanh "Xảy ra chuyện gì, cậu không biết mỹ nhân ngoài cửa, cậu ôm người ta làm gì?" Lâm Sanh thở dài một hơi "Bình Bình, mình muốn nói, đừng nói là cậu không tin, ngay cả mình cũng muốn rối loạn thần kinh." cô giơ ngón tay chỉ ra ngoài cửa, "Người kia chính là người hôm qua mình đã nói với cậu, suýt chút nữa giẫm què chân mình đó." "Hả, Cậu chắc chứ?" "Chắc 100%, gương mặt đó hóa thành tro mình cũng nhận ra." Lâm Sanh vừa nói vừa nheo mắt, từ mắt mèo nhìn ra, cô sợ hãi, "Không phải chứ, nữ nhân kia tự nhiên lại ở phòng đối diện." Thẩm Bình xách cổ áo Lâm Sanh, kéo vào phòng trong "Được rồi nha, cậu không biết còn ôm cô ta, mình có thể thấy, cô ta đi đôi cao gót mười centi mét, người ta không giẫm què cậu cũng may lắm rồi." "Cũng vì thấy cô ta mang giày cao gót, mình mới ôm không dám buông tay, mình sợ cô ta lại giẫm mình, đau lắm." Thẩm Bình buông Lâm Sanh ra, Lâm Sanh liền kéo Thẩm Bình ngồi trên sofa. Cô bĩu môi ủy khuất "Hơn nữa, mình lại không biết là cô ta, mình tưởng là cậu, ai biết ôm lầm người." "Cậu cho là mình?" Thẩm Bình ngẩn người, cô sát tới trước mặt Lâm Sanh, đưa tay vén mí mắt Lâm Sanh, "Nhiều năm qua, mình không phát hiện cậu bị cận, đôi mắt sáng này, sao có thể đem hai người khác nhau nhìn thành một người?" "Chuông cửa cứ reo, mà mình đang ngủ nên không đi mở cửa." Lâm Sanh nhỏ giọng lầm bầm, "Cậu gọi điện cho mình, mình tưởng cậu đến rồi, không mở cửa cho cậu, mình đây không phải sợ cậu mắng mình à, mình chỉ nghĩ, có gấu lớn ôm trước mặt, cậu sẽ không mắng mình." "Cậu thật quá gian xảo." Thẩm Bình lắc đầu, cô nhẹ nhàng kéo kéo đồ ngủ của tên kia, ghét bỏ nói, "Không cần đi làm, sao cậu lại trở nên trụy lạc như thế, nhìn coi mấy giờ rồi, chưa chịu rời giường, nhanh lên thay đổi cho đẹp chút, mình dẫn cậu ra ngoài ăn cơm." Nhắc tới ăn, Lâm Sanh rất nhanh liền hưng phấn "Mình muốn ăn lẩu." "Được, được hết." "Ừ, cậu chờ mình." Lâm Sanh như một cơn gió, chạy cực nhanh vào phòng ngủ. Thẩm Bình chợt nhớ tới gì đó, hô "Sanh Sanh, chân của cậu còn có thể đi được à?" Trong phòng ngủ truyền tới "Cậu mời khách, có thể đi." Thẩm Bình ".." - Ps. Hất trà sữa xong giờ còn ôm người ta, Lâm Sanh tỷ làm tốt lắm v Reads 136,907Votes 11,315Parts 108Complete, First published Dec 20, 2021Table of contentsMon, Dec 20, 2021Mon, Dec 20, 2021Mon, Dec 20, 2021Mon, Dec 20, 2021Mon, Dec 20, 2021Mon, Dec 20, 2021Mon, Dec 20, 2021Tue, Dec 21, 2021Tue, Dec 21, 2021Tue, Dec 21, 2021Tue, Dec 21, 2021Wed, Dec 22, 2021Wed, Dec 22, 2021Wed, Dec 22, 2021Chương 14 Chung quy là hàng xóm muốn tìm đường Dec 22, 2021Chương 15 Hàng xóm muốn chết bay lên Dec 22, 2021Chương 16 Hàng xóm được thưởng cho đôi giày nhỏ. Thu, Dec 23, 2021Chương 17-1 Hàng xóm chống lại đại lão bản. Thu, Dec 23, 2021Chương 17-2 Hàng xóm chống lại đại lão Dec 23, 2021Chương 18 Hàng xóm giống như cỏ nhỏ ven Dec 23, 2021Chương 19 Hàng xóm là tu la tràng*.Fri, Dec 24, 2021Chương 20 Bạn gái 'hiện tại' của hàng xóm dỗi 'bạn gái trước' của hàng Dec 24, 2021Chương 21 Hàng xóm không sợ tìm đường Dec 24, 2021Chương 22-1 Hàng xóm muốn bùng Dec 24, 2021Chương 22-2 Hàng xóm muốn bùng cháy. Fri, Dec 24, 2021Chương 23 Hàng xóm xem thường bằng nửa con Dec 25, 2021Chương 24 Bánh bao trắng tròn của hàng xóm. Sat, Dec 25, 2021Chương 25 Hàng xóm là khối vật liệu Dec 25, 2021Chương 26 Hàng xóm mãi mãi muốn tìm đường Dec 25, 2021Chương 27 Hàng xóm có chút xoắn Dec 25, 2021Chương 28 Hàng xóm không thể vùng Dec 25, 2021Chương 29 Hàng xóm tiếp tục bị bóc Dec 25, 2021Chương 30 Hàng xóm cuối cùng cũng vùng Dec 25, 2021Chương 31 Hàng xóm ngứa da lại thiếu Dec 25, 2021Chương 32 Hàng xóm hãm sâu trong tu la tràng. Sun, Dec 26, 2021Chương 33 Hàng xóm lại vào tu la tràng. Sun, Dec 26, 2021Chương 34 Hàng xóm bị kinh sợ rồi!Sun, Dec 26, 2021Chương 35 Hàng xóm hãm sâu trong hố 'địa ngục'.Sun, Dec 26, 2021Chương 36 Hàng xóm trong gió... rối bờiSun, Dec 26, 2021Chương 37 Hàng xóm mãi mãi không ngừng đi tìm đường chết .Sun, Dec 26, 2021Chương 38 Hàng xóm lại giả vờ chết rồi!Mon, Dec 27, 2021Chương 39 Hàng xóm xấu bị tổng tài cự Dec 27, 2021Chương 40 Hàng xóm là tiểu tiên Dec 27, 2021Chương 41 Đại lão bản ở trong gió... rối bời!Mon, Dec 27, 2021Chương 42 Trong lòng đại lão bản lạnh Dec 27, 2021Chương 43 Ánh mắt đại lão bản u oán!Mon, Dec 27, 2021Chương 44 Đại lão bản mở cờ trong Dec 27, 2021Chương 45 Đại lão bản tham dự Dec 27, 2021Chương 46 Đại lão bản rơi vào tu la Dec 27, 2021Chương 47 Đại lão bản bất ngờ nổi Dec 27, 2021Chương 48 Đại lão bản mị hoặc tột Dec 27, 2021Chương 49 Đại lão bản mắt loạn tình mê. [16+]Mon, Dec 27, 2021Chương 50 Đại lão bản khen ngợi tiểu bảo Dec 28, 2021Chương 51 Con có người Dec 28, 2021Chương 52 Đại lão bản... không có tiêu đề gì hết Tue, Dec 28, 2021Chương 53 Đại lão bản trật chân rồi!Tue, Dec 28, 2021Chương 54 Đại lão bản x ngọn núi Dec 29, 2021Chương 55 Đại lão bản trêu chọc tiểu bảo Dec 29, 2021Chương 56 Đại lão bản lại bị nguyền Dec 29, 2021Chương 57 Đại lão bản x Tiểu bảo mẫu. Thu, Dec 30, 2021Chương 58 Đại lão bản x tiểu nhân viên. Thu, Dec 30, 2021Chương 59 Đại lão bản x hàng xóm nhỏ. Thu, Dec 30, 2021Chương 60 Đại lão bản x Kế toán Dec 30, 2021Chương 61 Đại lão bản x Bánh bao nhỏ. Fri, Dec 31, 2021Chương 62 Đại lão bản x phúc lợi nhỏ. Fri, Dec 31, 2021Chương 63 Đại lão bản x Tiểu tài Jan 1, 2022Chương 64 Đại lão bản x Tiểu tiên Jan 2, 2022Chương 65 Phác lão bản x Lâm tổngSun, Jan 2, 2022Chương 66 Lâm tổng x Cô trợ lý Jan 3, 2022Chương 67 Đại Lão Bản x Ấm Ức Jan 3, 2022Chương 68 Đại lão bản x Tiểu bảo mãMon, Jan 3, 2022Chương 69 Đại lão bản x Nụ Jan 3, 2022Chương 70 Lâm tổng x Diệp lão Jan 4, 2022Chương 71 Lâm tổng x tiểu Đồng ĐồngTue, Jan 4, 2022Chương 72 Lâm tổng x Diệp tổng giám Wed, Jan 5, 2022Chương 73 Đại lão bản x Tiểu bảo Jan 5, 2022Chương 74 Đại lão bản x Người yêu bé nhỏWed, Jan 5, 2022Chương 75 Đại lão bản x Tiểu bạch Jan 5, 2022Chương 76 Đại lão bản x Khen thưởng nho nhỏThu, Jan 6, 2022Chương 77 Đại lão bản x Kẻ già mồm Thu, Jan 6, 2022Chương 78 Đại lão bản x Chuyện ngoài ý muốnThu, Jan 6, 2022Chương 79 Đại lão bản x gây chuyệnThu, Jan 6, 2022Chương 80 Đại lão bản x Xe Jan 6, 2022Chương 81 Đại lão bản x Cái lẩu. Fri, Jan 7, 2022Chương 82 Đại lão bản x nhát chuyệnFri, Jan 7, 2022Chương 83 Đại lão bản x ưu tư Fri, Jan 7, 2022Chương 84 Đại lão bản x thẹn thùng. Fri, Jan 7, 2022Chương 85 Đại lão bản x vòng tayFri, Jan 7, 2022Chương 86 Đại lão bản x giả bị đụng Jan 8, 2022Chương 87 Đại lão bản x Tiểu Sa SaSat, Jan 8, 2022Chương 88 Đại lão bản x Tiểu Jan 8, 2022Chương 89 Đại lão bản x hợp tác. Sat, Jan 8, 2022Chương 90 Đại lão bản x cháu gái Jan 8, 2022Chương 91 Đại lão bản x Tiểu Sa tử Sat, Jan 8, 2022Chương 92 Đại lão bản x Lạp Jan 8, 2022Chương 93 Đại lão bản x hôn Jan 9, 2022Chương 94 Đại lão bản x trò Jan 9, 2022Chương 95 Đại lão bản x làm yêu HSun, Jan 9, 2022Chương 96 Đại lão bản x đèMon, Jan 10, 2022Chương 97 Đại lão bản x duyên phậnMon, Jan 10, 2022Chương 98 Đại lão bản x khen thưởngMon, Jan 10, 2022Chương 99 Đại lão bản x tiểu Lạp Mon, Jan 10, 2022Chương 100 Đại lão bản x đồ cưới Tue, Jan 11, 2022Chương 101 Đại lão bản x sắc quỷWed, Jan 12, 2022Chương 102 Đại lão bản x khẩn trươngThu, Jan 13, 2022Chương 103 Đại lão bản x hội nghịThu, Jan 13, 2022Chương 104 Đại lão bản x Sa Sa bé conFri, Jan 14, 2022Chương 105 Đại lão bản x tiểu bảo mẫu HoànFri, Jan 14, 2022Tác phẩm Tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy. Tác giả Ta là Phong Tử. Nhân vật chính Lạp Lệ Sa nhân viên quèn kiêm bảo mẫu x Phác Thái Anh ngự tỷ tổng tài. Editor Min Mommin96 Ps. Tổng tài ngự tỷ sở thích ăn hiếp tiểu nhân viên, đấu khẩu suốt ngày và tất nhiên phần thắng nghiêng đại tổng tài16lichaengYou may also likeYou may also like

tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy