Chi phí bảo dưỡng Santa Fe. Tuỳ thuộc vào từng cơ sở, mức phí bảo dưỡng xe Santa Fe sẽ có sự chênh lệch. Tuy nhiên bạn có thể tham khảo mức giá sau đây: Cấp 1: 1.000.000 - 1.300.000 (tuỳ phiên bản) Cấp 2: 1.400.000 - 1.800.000 (tuỳ phiên bản) Cấp 3: 2.700.000 - 3.5000.000 (tuỳ
1. Giá trị dinh dưỡng của đỗ đen. Đậu đen có hàm lượng chất xơ khá cao. Một nửa chén đỗ đen chứa đến 8g chất xơ, đặc biệt, chất xơ trong đỗ đen là loại chất xơ không hòa tan, có công dung khá mạnh trong việc khắc phục các bệnh liên quan đến đường tiêu hóa.
Bảo dưỡng động cơ xe ô tô cho xe mới: 3.000 km/lần: Các hãng xe có những định mức bảo dưỡng cho xe mới trong một khoảng thời gian nhất định tầm 3.000 – 5.000 km, hoặc 3 – 6 tháng sử dụng. Tuy nhiên, nên bảo trì cho xe mới mua vào khoảng tầm 3.000 km hoặc 3 – 4 tháng sử
Khi bạn đang đi lái 1 chiếc xe Mercedes dù là mẹc C class hay S class thì có lẽ ai cũng muốn biết chi phí mỗi lần bảo dưỡng cho chiếc xe của mình là bao nhiêu. Hãy liên hệ qua số Hotline của chúng tôi: 09.62.68.87.68 – 03.48.68.87.68 để được tư vấn và báo giá bảo dưỡng cho
Thể loại: Ôn nhu công X thầm mến công ngốc thụ, hiện đại, tình cảm văn phòng ấm áp thoải mái, oan gia, HEDiễn viên chính: Lam Tiếu Chính x Lâm HoaDiễn viên quần chúng: Trương Mạc, Dương Bằng, Lam Đình Chính, nữ trợ lý Trần…Editor: Tiểu HáchĐộ dài: 45 ChươngChỉ là một nhân viên bình thường với tính cách
Editor: Tiểu Hách
Chờ đến khi Lâm Hoa mơ mơ màng màng tỉnh lại, đã không ở trên xe.
Ý thức được điểm này, Lâm Hoa đang chần chừ bỗng chốc gần như nhảy dựng lên.
rM2mi. Editor Tiểu Hách“Lâm Hoa” Lam Tiếu Chính gõ cửa phòng Lâm Hoa một cái, không ai trả Tiếu Chính liền tiếp tục gõ vài cái nữa, Lâm Hoa mới mở rộng cửa cho Lam Tiếu mắt của Lâm Hoa hồng hồng, nhưng không có nước mắt rơi xuống nữa, cả người thoạt nhìn vừa nhỏ bé vừa mỏng manh.“Em sao vậy?” Lam Tiếu Chính đẩy ra cái khe cửa của Lâm Hoa chỉ mở hé hé.“Hổng có gì” Giọng nói của Lâm Hoa có chút khàn khàn.“Em hổng có gì vậy sao khóc thương tâm như thế?”“Vừa mới xem một bộ phim truyền hình rất là bi kịch!”“Phim truyền hình?”“Đúng vậy! Chuyện là nữ chính và nam chính rất yêu nhau, đáng tiếc cái nam chính kia lại qua đời, cuối cùng cái nữ chính kia cũng tự sát” Lâm Hoa nói xong, lại là một bộ dạng sắp khóc nữa.“Chính là vì cái này?” Lam Tiếu Chính không nói gì chỉ nhìn Lâm Hoa “Trương Mạc không có nói gì với em à?”“Anh ta phải nói chuyện gì với em?” Lâm Hoa ngước nhìn Lam Tiếu Chính thăm dò.“Không có gì. Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn cơm!” Lam Tiếu Chính duỗi tay ra kéo Lâm Hoa, lại bị Lâm Hoa lách người tránh Tiếu Chính có hơi sửng sốt nhìn về phía Lâm Hoa, tay đưa ra cứ để lơ lửng trong khoảng không như vậy.“Em muốn về nhà một chuyến” Lâm Hoa cúi đầu, không có nhìn Lam Tiếu Chính nghiêm mặt đứng tại chỗ, thanh âm sợ hãi và áp chế rất thấp.“Em rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lam Tiếu Chính có chút bực mình, biểu hiện của Lâm Hoa hơi quá khác thường.“Em hổng sao, chỉ muốn trở lại lấy ít đồ” Lâm Hoa từ từ lui về phía sau.“Vậy thì theo ý em, tôi đưa em đi!” Lam Tiếu Chính thở dài.“Thôi khỏi, em tự trở về là được rồi, dù sao cũng không xa lắm” Lâm Hoa khoát tay một cái, liền xoay người thu dọn vỏn vẹn mấy món đồ ít ỏi trong của Lam Tiếu Chính nắm thật chặt, lại thả ra, không có nói gì nữa, thuận theo Lâm khi ra khỏi cửa, Lâm Hoa thấy Lam Tiếu Chính ngồi trên ghế sofa không có nhìn cậu, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói dự một hồi, Lâm Hoa vẫn là mở rộng cửa chạy Tiếu Chính buồn bực ném cái remote trên tay, phim truyền hình cẩu huyết cái gì, rõ ràng là hai người rất yêu nhau, lại vì nguyên nhân thế này thế kia không thể tiến đến với nhau, tại sao cứ nhất thiết phải quanh quẩn nhiều khúc mắt như thế?Lâm Hoa đã đi một lúc lâu, trời bên ngoài cũng tối hù. Vốn định ra ngoài ăn cơm, nhưng mà bây giờ Lam Tiếu Chính nơi nào cũng không muốn thể thực sự là được Lâm Hoa chăm sóc quá tốt, Lam Tiếu Chính nhìn gì đó trong tủ lạnh, không biết rốt cuộc nên làm gì, ăn gì. Bỏ đi, dù sao bản thân cũng chẳng muốn ăn gì Tiếu Chính đột nhiên liền muốn hút thuốc lá, từ sau khi Lam Đình Chính qua đời, Lam Tiếu Chính thỉnh thoảng muốn hút thuốc. Thật chỉ là thỉnh thoảng muốn hút, một tháng cũng không hút đến một Hoa trở lại căn phòng của mình đã rất lâu không có hơi người, có chút lạnh Nam không có khí ấm, căn phòng của Lâm Hoa vì không ai ở, lại càng cảm thấy lạnh nhiều Hoa cảm thấy mình cần phải yên tĩnh một chút, yên tĩnh ở dưới tình huống không có Lam Tiếu Chính. Nhưng mà cái yên tĩnh này, không khỏi khiến cho cậu lạnh run cả tung mọi thứ tìm ra một máy sưởi ấm mặt trời nhỏ mua vào mùa đông năm ngoái, sau khi cắm điện nó phát ra ánh sáng màu vàng kim, làm cho Lâm Hoa cảm thấy cả người lại có tri tròn ở trong chăn, trong chăn kỳ thực cũng không có bao nhiêu hơi ấm, máy sưởi ấm không xoay liên tục theo Lâm căn phòng lạnh lẽo vắng lặng, Lâm Hoa có chút không thích ứng, mùa đông hàng năm mình không phải cũng đều trải qua như thế sao? Vì sao năm nay lại có vẻ đặc biệt tĩnh lại một lúc, đầu Lâm Hoa liền nghĩ tới những lời Trương Mạc nói với cậu hôm nay, nghĩ đến tình cảm Lam Tiếu Chính và Lam Đình Chính trong lúc đó. Nghĩ đến mình mỗi lần đùa giỡn nói kết hôn với Lam Tiếu Chính, hắn thường yên gắng nhớ lại quá trình gặp gỡ Lam Tiếu Chính, hình như vẫn luôn là cậu nỗ lực theo đuổi Lam Tiếu Chính, muốn cho Lam Tiếu Chính tiếp nhận mình, muốn hắn có thể thích tại xuất hiện một người đã khuất, Lâm Hoa liền luống cuống. Cậu bắt đầu hoài nghi nguyên nhân Lam Tiếu Chính chấp nhận nên suy xét chuyện này như thế nào, Lâm Hoa có chút buồn bực. Chẳng lẽ phải vì một người đã khuất mà mình uất ức sao? Nếu như Lam Tiếu Chính thật sự không quan tâm cậu, cậu là phải mặt dày mày dạn bám theo hắn, hay là nên đi xa thật xa chứ?Nghĩ không ra một nguyên do, được sưởi ấm một chút, Lâm Hoa có chút buồn ngủ sau, lúc Lâm Hoa tỉnh giấc, mới sáu giờ sáng, bên ngoài trời cũng chưa sáng. Bởi vì buổi tối nghĩ quá nhiều chuyện, hơn nữa không có ăn cơm chiều, Lâm Hoa ngủ cũng không an ổn sưởi ấm còn mở, giường chiếu ấm, chăn đơn cũng có cảm giác được sưởi hai, Lâm Hoa phải đi sức vỗ vỗ mặt, Lâm Hoa cố gắng để cho mình phấn chấn lại. Rất ít người đứng chờ xe buýt ở ven đường, mặc dù là sáng thứ hai, nhưng trên đường lớn lại vẫn thưa thớt vắng chút nhớ nhung cuộc sống không cần phải chen lấn trên xe buýt, mỗi ngày đều có Lam Tiếu Chính đưa đi. Người xưa thường nói Do kiệm nhập xa dịch, do xa nhập kiệm nan. Những lời này phóng tới chỗ nào, cũng thật sự là chân kiệm nhập xa dịch, do xa nhập kiệm nan ý muốn nói từ cuộc sống tiết kiệm, giản dị chuyển sang cuộc sống xa hoa giàu có thì tương đối dễ dàng đơn giản, nhưng đã sống cuộc sống xa hoa giàu có mà chuyển về cuộc sống giản dị thì khá khó quầy điểm tâm bên cạnh công ty, nếu như sáng sớm Lâm Hoa có thời gian, sẽ đến nơi này uống sữa đậu nành, ăn cái bánh ở nhà Lam Tiếu Chính, mỗi buổi sáng Lâm Hoa sẽ thức dậy sớm để làm điểm tâm cho hai người, đã bao lâu rồi không có ăn điểm tâm sáng ở đây nhỉ?Cái bụng có gì đó lấp vào, Lâm Hoa liền nhịn không được nghĩ Lam Tiếu Chính có ăn điểm tâm chưa. Đêm qua, Lam Tiếu Chính nói muốn dẫn cậu đi ăn cơm tối, thế nhưng lúc Lâm Hoa đi, hắn cũng không có ra cửa, đêm qua hắn có ăn cơm tối rồi chưa? Sao có thể không ăn điểm tâm? Lam Tiếu Chính lại là người cuồng công việc, vậy sáng nay, hắn phải kiên trì thế nào?Lâm Hoa hoàn toàn không nghĩ nữa, trước đó cậu không có làm điểm tâm cho Lam Tiếu Chính, hắn làm sao chịu đói khi rời khỏi quầy điểm tâm, Lâm Hoa có mua một cốc giấy sữa đậu nành, và mấy cái bánh rán nhân Hoa rất thích nghĩ, Lam Tiếu Chính cũng thích ăn những thứ Tiếu Chính thức dậy, vẫn theo thói quen nhìn nhìn trên bàn ăn, xem Lâm Hoa làm điểm tâm gì. Khi trông thấy bàn ăn trống trơn, hắn có chút ngây ngẩn cả người. Nhớ tới Lâm Hoa đi trở về căn phòng nhỏ của mình, trong lòng không biết làm sao cũng có chút vắng qua không có ăn cơm tối, sáng sớm Lâm Hoa không có làm điểm tâm, Lam Tiếu Chính cũng không biết muốn ăn gì nữa. Cũng không biết, quãng thời gian trước đây không có Lâm Hoa sống chung, hắn làm thế nào trải ở bàn làm việc, Lâm Hoa đứng ngồi không yên liên tục rướn cổ lên nhìn phía Tiếu Chính vẫn chưa có khi Lam Tiếu Chính xuất hiện ở chỗ rẽ hành lang, Lâm Hoa xẹt một cái liền đứng lên, rốt cuộc trong thấy người này ý thức được mình phản ứng quá khích, cậu có chút ngượng ngùng ngồi xuống, chờ Lam Tiếu Chính đi về phía Lam Tiếu Chính đi ngang qua Lâm Hoa, hắn không có cho Lâm Hoa một giây ánh mắt, trực tiếp đi thẳng qua, đến phòng làm việc của bóng lưng Lam Tiếu Chính, Lâm Hoa không biết nên phản ứng thế chút ảo não nắm tóc, Lam Tiếu Chính căn bản cũng không có để ý đến cậu bao nhiêu. Nói không chừng, Lam Tiếu Chính luôn xem cậu như người xa lạ. Vậy mà Lâm Hoa vẫn ngây ngốc nghĩ rằng Lam Tiếu Chính là thích cậu, quan tâm cậu, đó thật sự là cậu, mà không phải người rằng Lam Tiếu Chính không để ý tới Lâm Hoa, nhưng cậu cảm thấy điểm tâm cũng không nên phí phạm, đi hỏi hắn có ăn hay không cũng được mà.“Tổng giám đốc.” Lâm Hoa ở bên ngoài gõ cửa phòng Lam Tiếu Chính.“Vào đi!”Trong tay Lâm Hoa mang theo sữa đậu nành và bánh rán mua hồi sáng, liền đứng trước mặt Lam Tiếu lúc Lam Tiếu Chính nhìn chằm chằm, Lâm Hoa có chút khó chịu thả đồ ăn sáng trong tay xuống.“Anh ăn điểm tâm chưa? Em mua cho anh sữa đậu nành và bánh rán, anh muốn ăn không?” Cúi đầu, Lâm Hoa nói ra với giọng nói khe khẽ.“Tại sao đêm qua không về?” Lam Tiếu Chính cũng không liếc mắt nhìn đồ ăn sáng dính đầy dầu mỡ trên bàn, chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Hoa.“Trễ như thế, em ở đó ngủ!”Lam Tiếu Chính không có trả lời, hai người đều là yên lặng một hồi.“Em không muốn đóng hai phần tiền mướn phòng nữa, em…” Lâm Hoa vẫn chưa nói hết, Lam Tiếu Chính liền ngắt lời cậu.“Vậy thì em trả cái phòng ổ chuột kia liền đi!”“Em!” Lâm Hoa ngẩng đầu lên nhìn, thấy Lam Tiếu Chính đứng trước mặt mình, lại cao hơn mình cao thật là nhiều, bị hắn chẹn mắt đen lay láy của Lâm Hoa thẳng tắp nhìn Lam Tiếu Chính, có thể là ngày hôm qua khóc có chút kịch liệt, mắt hơi sưng và ướt át, cũng là dáng vẻ tủi Tiếu Chính cúi thấp đầu, môi liền chạm lên môi Lâm Hoa, hai tay bao bọc quanh cậu, nụ hôn này càng sâu thêm. Cái cảm giác trống rỗng của Lâm Hoa một khắc kia liền dịch chuyển, bởi vì sự ấm áp trong lòng lúc này, đã quét sạch Lam Tiếu Chính đột nhiên khẽ hôn lên làm Lâm Hoa bối rối, cứ như vậy đứng ngơ ngác, miệng khẽ hé ra, lại làm cho Lam Tiếu Chính càng thêm thuận lợi hôn Lâm Hoa sâu giác được trên mặt một mảnh ấm áp, Lam Tiếu Chính buông ra Lâm Hoa, trên mặt cậu tất cả đều là vệt nước mắt.“Em rốt cuộc là bị làm sao, từ đêm qua liền bắt đầu không được bình thường rồi!” Lam Tiếu Chính có chút vụng về lau nước mắt cho Lâm Hoa, thế nhưng nước mắt vẫn là tí tách rơi xuống.“Được rồi, đừng khóc!” Lam Tiếu Chính ôm Lâm Hoa vào trong lòng, luống cuống một vào Lam Tiếu Chính, Lâm Hoa như là tìm được chỗ dựa, nức nở khóc ra tiếng, giống như muốn khóc lên tất cả uất ức mình đã chịu đựng sáng nghẹn ngào khóc thút thít ra tiếng, còn vừa đứt quãng trách mắng“Tại sao đêm qua anh không đưa em về.. Anh không đưa em về.. Em làm thế nào quay lại.. Đã trễ như vậy.. Anh bảo em một mình quay lại…”“Tôi sai rồi” Vừa giúp Lâm Hoa lau nước mắt, vừa nói.“Căn phòng kia của em… Anh biết căn phòng đó lạnh cỡ nào không?.. Một mình em… Một mình… Đã lâu không có người ở… Cả đêm em lạnh lắm.. Anh biết lạnh cỡ nào không?”“Tôi sai rồi”“Sáng nay anh không đi đón em… Anh không đi đón em… Để cho em phải đợi xe buýt… Anh biết đứng ở trên đường… Đứng ở trên đường lạnh bao nhiêu không?… Lạnh thế nào…”“Tôi sai rồi!”“Suốt đêm em đều ngủ không ngon giấc… Ngủ không ngon… Em sáng sớm còn nghĩ… nghĩ muốn mua điểm tâm cho anh!”Khóc thút thít nghẹn ngào, Lâm Hoa nói cả một đống chuyện, khóc lớn tiếng, trách móc cũng rất lớn tiếng. Lam Tiếu Chính vừa dỗ dành cậu, vừa ôm cậu vào lòng, lại phải lau nước mắt cho cậu. Đến khi Lâm Hoa rốt cuộc im lặng, quần áo của Lam Tiếu Chính đã thấm ướt một mảng mắt nhìn trộm Lam Tiếu Chính, Lâm Hoa liền cúi đầu.“Xin… Xin lỗi!” Thanh âm vẫn còn có chút đứt quãng, còn đang nhỏ giọng lấy hơi.“Là tôi sai, nhưng em có lời xin lỗi nào nói với tôi?”“…” Có chút lắp bắp.“Khóc đủ rồi?”Nghe được Lam Tiếu Chính nói như thế, Lâm Hoa nhất thời lúng túng đứng hình tại chỗ. Cậu rốt cuộc đã làm gì?End chap 31
Editor Tiểu HáchLúc Lâm Hoa nghe được Lam Tiếu Chính khẳng định trả lời, có chút kích động cho Lam Tiếu Chính một cái ôm thật hồi sau, Lâm Hoa lại ý thức được gì đó, túm lấy cổ áo Lam Tiếu Chính “Chẳng lẽ anh lại là kích động nói ra ư?”Mắt mở thật to, còn có ý tứ hàm xúc tức giận ở bên trong.“Cho dù là nhất thời kích động, cũng sẽ thực hiện!” Lam Tiếu Chính không nhìn đến ánh mắt đe dọa của Lâm Hoa, hai cánh tay trực tiếp áp sát lại, bế bổngLâm Hoa ôm ấp yêu thương.“Anh làm gì thế?” Lâm Hoa theo phản xạ lấy hai tay choàng lên cổ Lam Tiếu Chính.“Không làm gì cả” Lam Tiếu Chính rất bình tĩnh trực tiếp bế Lâm Hoa vào phòng ngủ.“Tiếu Chính, cái kia...” Lâm Hoa không dám nhìn thẳng ánh mắt của Lam Tiếu Chính, chỉ từ lần trước, sau đó Lâm Hoa cũng chỉ nằm trong lòng hắn ngủ. Thân thể đã tốt hơn nhiều, chí ít sẽ không cảm thấy đau nhức chờ Lâm Hoa nói tiếp, Lam Tiếu Chính trực tiếp đặt Lâm Hoa lên giường, cả người cũng đè lúc môi lưỡi quấn vào nhau, khiến cho Lâm Hoa trong nháy mắt liền xụi lơ thành một đống, có chút mơ màng hừ hừ vài đầu ngón tay lành lạnh của Lam Tiếu Chính chạm đến khe hở bắp đùi của mình, cậu vẫn vô thức co rúm lại một chút.“Ngoan” Lam Tiếu Chính hôn lên Lâm Hoa, một lần lại một lần “Anh yêu em”“Em cũng yêu anh” Hai tay Lâm Hoa gắt gao vịn vào vai Lam Tiếu Chính, nhỏ giọng biểu đạt tình cảm của âm của Lâm Hoa lí nhí, y như móng vuốt mèo cào cào trái tim của Lam Tiếu Chính. Hắn tăng nhanh động tác, Lâm Hoa vô thức dùng hai chân kẹp lấy hông của đến khi Lâm Hoa lắc đầu, một lần lại một lần nói bỏ cuộc, Lam Tiếu Chính mới buông tha cho cậuTắm rửa xong, lúc thoải mái nằm trên giường, Lâm Hoa gối đầu lên trên cánh tay của Lam Tiếu Chính. Có chút vui vẻ mỉm cười, cậu lại dùng đầu cọ cọ ở trên cánh tay hắn.“Em đã lâu cũng chưa có trở về nhà, thật sự là rất muốn trở về đó!” Lâm Hoa vừa nghĩ tới Lam Tiếu Chính đáp ứng mình muốn cùng nhau trở về, khóe miệng lại câu dẫn ra nụ cười.“Thế à? Đã bao lâu rồi?” Lam Tiếu Chính chậm rãi nói với Lâm Hoa, thỉnh thoảng hôn Lâm Hoa một cái, vừa mới tắm nên tóc có mang mùi thơm dầu gội đầu.“Chỉ có lễ mừng năm mới em mới trở về một chuyến, ngày mùng một tháng năm và mùng một tháng mười cũng không về. Thật ra nhà em rất gần Thành Đô, ngồi xe buýt thì chỉ cần ba giờ thôi!” Thật ra không quay về, còn có một nguyên do là vì tiết kiệm tiền. Mỗi một lần về quê, đều phải mang về cho họ hàng thân cận vài món quà, đây cũng là một con số chi tiêu rất lớn, còn có ba mẹ, vợ chồng anh trai, bây giờ lại thêm một đứa cháu quốc tế lao động Mùng1/10 quốc khánh của Trung Quốc“Ba giờ ư?”“Đúng vậy!”“Gần lắm à?”“Không gần...”Lâm Hoa có chút im lìm chui vào trong lòng Lam Tiếu Chính, thật ra ba giờ đã gần lắm rồi, một ngày một đêm cũng có thể đi đi về về.“Đúng rồi, em tự mình đi xin nghỉ!” Lam Tiếu Chính đè lại Lâm Hoa đang lộn xộn, cố định đầu cậu trên cánh tay mình.“Tự em xin nghỉ?” Đây là ý gì chứ?“Em đi xin nghỉ với chị Trần, cô ta đồng ý, lại để cho phòng nhân sự báo cáo lên, anh duyệt cho em!”“.... Vậy nếu như chị Trần không đồng ý thì sao?” Lâm Hoa cảm thấy Lam Tiếu Chính chính là cố ý, hắn nói trực tiếp một tiếng với phòng nhân sự, không phải có thể duyệt à? Còn phải phiền phức như thế, đi tìm chị Trần, chị ta chắc chắn không ưa mình.“Để cho cô ta duyệt!”“...”Thật ra lễ mừng năm mới sắp tới rồi, bây giờ đã vào tháng chạp, khiến cho người lao động trong mong đến ngày nghỉ Hoa quyết định lần này trở về quê, lễ mừng năm mới sẽ không trở về. Ngày tết, nhìn thấy trẻ con cũng là một vấn đề khó khăn không chừng mấy ngày, mắt thấy sắp đến tiệc đầy tháng cháu trai rồi, Lâm Hoa vẫn là xin nghỉ phép với chị Trần.“Chị Trần” Lâm Hoa gõ cửa phòng chị Trần một cái, có chút thấp thỏm đứng ở cửa.“Vào đi!” Thấy là Lâm Hoa, tầm nhìn của chị Trần dời ra từ trong máy vi tính.“Chị Trần, em muốn xin nghỉ ngày thứ hai và thứ ba!” Vắng mặt với khoảng thời gian này dường như cũng nhiều lắm.“Cậu có chuyện gì không thể lo liệu vào ngày mai và ngày mốt à? Hôm nay đã là thứ sáu rồi” Chị Trần khoanh hai tay, ánh mắt có chút bất thiện nhìn Lâm Hoa.“Ai bảo cháu em sinh sau hai ngày này chứ!” Lâm Hoa có chút ngượng ngùng nhỏ giọng lầm bầm, muỗi cũng có thể nghe không rõ.“Cậu nói gì?” Chị Trần chỉ nhìn thấy miệng Lâm Hoa lép nhép, nhưng không có nghe được cậu phát sinh một chữ.“Hổng có gì!” Lâm Hoa nhanh chóng đứng thẳng người, ngẩng đầu cất giọng trả lời “Chị Trần, hai ngày đó quả thực em có chút chuyện, chị phê duyệt ngày phép cho em nhé!”“Cậu có chuyện gì hả? Nói rõ ràng!”“Em phải về quê một chuyến, cháu em đầy tháng rồi!”“Cháu cậu đầy tháng cậu phải đi về? Cháu cậu quan trọng hay công tác quan trọng hả?”“Cháu em!”“...”“Tại sao nhất định phải về?”“Lúc nó chào đời em không có về, ba mẹ em nói tiệc đầy tháng muốn tổ chức hoành tráng, em phải về giúp một tay!” Lâm Hoa cúi đầu, có chút chậm chạp giải Trần còn muốn nói thêm gì nữa, trong giây lát nhớ tới sáng nay lúc Lam Tiếu Chính giao phó công việc cho cô, nói thứ hai và thứ ba không đi nào Lam tổng và Lâm Hoa cùng nhau về quê của cậu ta? Chị Trần nghĩ như vậy, tay vô thức run rẩy. Hai người bọn họ thật sự có quan hệ như thế ư?Chị Trần cố gắng đè nén cảm xúc của mình, đây là sếp mình cùng với cấp dưới? Đồng tính luyến ái?“Chị Trần, chị làm sao vậy?” Lâm Hoa nhận thấy được tâm trạng của chị Trần hình như có chút bất thường, cậu còn không biết câu nào của mình đụng đến chị ta, có thể làm cho chị ta kích động đến như ngẩng đầu nghiêm nghị nhìn thoáng qua Lâm Hoa, bây giờ lại tái hiện trước mắt cái cảnh tượng thấy được ở trong phòng làm việc của Lam Tiếu Chính vào buổi sáng hôm đó. Đã cố gắng nghĩ phải quên đi, nhưng lại đột nhiên xuất hiện ở trong trước chỉ là suy đoán quan hệ giữa Lâm Hoa và Lam Tiếu Chính có chút không bình thường, Lam Tiếu Chính chăm sóc cho Lâm Hoa, thật sự có hơi quá mức, lần trước đi công tác ở Đài Loan chính là một ví dụ điển hình nhất. Hiện tại, chị Trần càng khẳng định suy đoán của mình.“Tôi không sao, cậu đi ra ngoài trước đi, viết đơn xin nghỉ, tôi duyệt cho cậu!” Chị Trần ôm đầu, có chút mệt mỏi phất phất tay với Lâm loạn quá.“Chị Trần, chị thực sự không có chuyện gì chứ?” Lâm Hoa cẩn thận nhìn chị Trần, sao thấy chị ta không giống như là không có chuyện gì.“Tôi không sao, cậu ra ngoài trước đi!” Chị Trần có hơi bực bội, âm lượng cũng vô thức lớn tiếng rất nhiều.“Đã biết!” Lâm Hoa nhanh chóng chạy trốn bà cô sắp nổi ngoài khe cửa thở dài một hơi, Lâm Hoa cảm thấy phụ nữ đều rất khó hiểu, cũng rất khó đối phó. May mắn, cả đời mình cũng không thể nào có bạn gái?Cậu xác định đây là điều may mắn? Chỉ cần mình cảm thấy may, kỳ thực là rất may Hoa quyết định ngày mai sẽ về quê, ở lại quê được hai ngày, có thể ở bên Lâm mẹ thêm vài ngày. Ba mẹ hai người một mình sống ở nông thôn, bọn họ không nói, Lâm Hoa cũng biết, thật ra bọn họ muốn đi khắp nơi, hoặc là có thể ở bên cạnh hai đứa con. Anh trai ở thị trấn trong nội thành, cũng không thể nào về quê, tuy rằng từ nông thôn đến thị trấn chỉ cần hai mươi phút đường xe. Bây giờ anh cả sinh con trai, Lâm mẹ và Lâm ba mới đến thị trấn chăm sóc cháu trai hết giờ làm, Lâm Hoa liền có chút vui mừng, đây coi như là kỳ nghỉ bốn ngày ư? Hối thúc Lam Tiếu Chính mau chóng tan ca.“Làm gì nôn nóng dữ vậy?” Lam Tiếu Chính từ từ sắp xếp lại văn kiện.“Em còn chưa có mua đồ cho cháu em, cũng chưa mua đồ cho ba mẹ em nữa! Còn có anh em chị dâu em, ông Hai, ông Ba, ông Út, bà dì Năm, còn có mấy đứa nhỏ nhà anh Quân, mấy đứa nhỏ nhà anh Liên...” Bô lô ba la, Lâm Hoa gần như đem họ hàng thân cận trong gia đình đếm hết một lần.“Mỗi lần năm mới em đều về nhà, mấy người họ hàng trong gia đình, em đều phải biếu quà!” Lâm Hoa thấy Lam Tiếu Chính trợn tròn mắt hết mức nhìn mình chằm chằm, nghiêm túc giải thích.“Anh biết vì sao em không để dành dụm tiền rồi! ” Lam Tiếu Chính bất đắc dĩ xoa xoa cái trán.“Đâu có nghiêm trọng như thế!” Lâm Hoa không tán thành bĩu môi “Em chỉ mua kẹo nè, bột hạt đào nè, bột táo đỏ nè, bột proterin nè, mấy đứa nhỏ thì mua chút đồ ăn vặt, cho ít tiền là được rồi!”“Bột hạt đào? Bột táo đỏ? Bột proterin?” Đối với mấy ông cụ bà cụ ở nông thôn mà biếu mấy món quà này, Lam Tiếu Chính thật sự cảm thấy vạn phần không hiểu, biếu quà cáp là biếu cái này ư?Cuối cùng Lâm Hoa vẫn là mua bao lớn bao nhỏ thật là nhiều thứ, làm giống như là vinh quy về quê nhà. Đắt tiền nhất phải kể tới chiếc xe đẩy em bé mà Lam Tiếu Chính chọn, Lâm Hoa nói mấy người ở quê không ai mua món đồ cao cấp thế này đâu, chỉ bồng mà thôi, còn phải mua cái xe này để làm chi. Lúc Lam Tiếu Chính hỏi lại cậu mua cái gì cho cháu nhỏ, Lâm Hoa gặm nhắm nửa ngày, quần áo em bé? Tã giấy? Hay cứ mua sữa Lam Tiếu Chính cưỡng ép bắt buộc, Lâm Hoa liền đẩy xe em bé đi.“Dù là anh trả tiền nhưng cũng không thể hoang phí như thế mà!” Lâm Hoa có chút bất mãn lầm bầm.“Em có thể đừng keo kiệt hay không, đó không phải là cháu ruột em sao?” Lam Tiếu Chính có chút buồn cười nhìn Lâm Hoa.“Ai keo kiệt?” Lâm Hoa liền ném xe em bé cái vèo.“Không có, là anh keo kiệt!” Lam Tiếu Chính thấy Lâm Hoa bon bon đi ra ngoài, vội vàng đẩy xe em bé đuổi nên, ở trong trung tâm mua sắm, mọi người liền thấy một cảnh tượng quỷ dị như thế này. Một người đàn ông đẹp trai mặc tây trang giày da, đẩy một chiếc xe em bé, đuổi theo một cậu trai trẻ đang đi phía trước. Cuối cùng hai người cùng nhau đẩy chiếc xe em bé đó, thế giới này hỗn loạn hết rồi ╮╯╰╭.Hôm sau, Lâm Hoa dậy thật sớm, hối thúc Lam Tiếu Chính thức dậy về quê.“Sớm vậy à?” Lam Tiếu Chính nhìn đồng hồ đeo tay một cái, mới bảy giờ. Lâm Hoa mỗi lần đến cuối tuần, chưa đến giữa trưa, là căn bản không dậy nổi.“Không còm sớm, em còn phải đi mua vé nữa, lát nữa đông người lắm, vậy thì mua không được chỗ tốt!”“Lái xe đi!” Lam Tiếu Chính giải quyết dứt khoát.“Anh biết đường?”“Chẳng lẽ em không biết ư?” Lúc này đổi lại Lam Tiếu Chính có chút kinh ngạc, lẽ nào người này còn không biết đường về nhà?“Hẳn là biết đi” Lâm Hoa gãi đầu một cái, có chút ngượng ngùng. Cậu mỗi lần về nhà, đều là ngồi xe buýt, vừa lên xa đã ngủ. Bây giờ cụ thể phải đi đường nào, cậu chắc là biết, nhưng mà hẳn chỉ là sơ sơ thôi.“Rốt cuộc em có biết hay không?” Lam Tiếu Chính đắn đo cái “hẳn là” chưa chắc này của Lâm Hoa, rốt cuộc là biết hay không biết?“Biết mà!” Lâm Hoa trả lời chắc như đinh đóng thực chứng minh, Lâm Hoa nói có đôi khi là không thể chap 35
Thể loại Ôn nhu công X thầm mến công ngốc thụ, hiện đại, tình cảm văn phòng ấm áp thoải mái, oan gia, HEDiễn viên chính Lam Tiếu Chính x Lâm HoaDiễn viên quần chúng Trương Mạc, Dương Bằng, Lam Đình Chính, nữ trợ lý Trần…Editor Tiểu HáchĐộ dài 45 ChươngChỉ là một nhân viên bình thường với tính cách nhát gan lại nhu nhược, nhưng lại cứ thích ảo tưởng, cho nên thường xuyên mơ mộng có một ngày trở nên giàu có, hoặc là được phú bà bao một ngày cơ hội thực sự tới, Lâm Hoa không biết nên làm cái gì cho tốt? Haizz, đây là nên nói cậu may mắn hay là không may mắn? Có lẽ, chỉ có mình cậu tự một người, chỉ lặng lẽ để người ta ở tận đáy lòng, nhưng không nghĩ cái người mình thầm mến cũng yêu thích mình, đây là điều hạnh phúc nhất trên thế giới có đúng không?Đây là một câu chuyện do một cái điện thoại di động sơn trại * dẫn tới các hậu quả liên tiếp, cũng là một câu chuyện kể về một người bình thường được bao dưỡng.*Điện thoại di động sơn trạiTheo Baidu, nghĩa đen của từ sơn trại là chỉ một bản làng nghèo khó, thôn xóm miền núi, bản làng rẻo cao. Còn sơn trại trong tiếng Quảng Đông TQ có nghĩa là cơ sở sản xuất hàng nhái, hàng không mua bản quyền, hàng copy. Sơn trại không hẳn hàng nhái hoàn toàn mà chỉ là copy 99% + 1% sáng tạo, có đặc điểm giá thành thấp, mang tính bình dân, phù hợp với đại đa số người dân lao động nghèo khó. Trong các chương truyện mình sẽ để là hàng nhái luôn nhé =^.^=
Editor Tiểu Hách“Ba mẹ, anh, mọi người cứ ngồi tự nhiên!” Lâm Hoa đã dẫn Lâm ba, Lâm mẹ và Lâm Húc về nhà, nhưng cả ba người đều có chút câu nệ đứng ở huyền quan, không đi vào trong.“Đây là chỗ ở của con?” Lâm mẹ có chút nghi ngờ hỏi Lâm Hoa. Bà đã từng đến căn phòng nhỏ của cậu, so với nơi ở hiện tại thì sự khác biệt cũng quá lớn đi thôi? Tuy rằng bà biết Lâm Hoa và Lam Tiếu Chính ở ghép chung với nhau, nhưng mà, cũng không biết có thể rộng lớn như thế này.“Dạ, đúng vậy, đây là nhà của Lam Tiếu Chính” Lâm Hoa dẫn mọi người đến ghế sofa, còn rót nước.“Ở đây phải trả bao nhiêu tiền thuê nhà hả?” Lâm mẹ cầm ly nước lọc, ngắm nhìn bài trí xung quanh trong phòng.“Đây là Lam Tiếu Chính mua, con… con thuê của anh ấy!” Trong lòng Lâm Hoa âm thầm thè lưỡi, mình không có đưa tiền thuê nhà, nhưng mà lo việc nhà.“Mua à!” Lâm mẹ tấm tắc khen ngợi, ở cái xã hội tấc đất tấc vàng này, có thể có một căn nhà cho riêng mình, thật là có nhiều tiền lắm đó! Bây giờ cảm giác của Lâm mẹ đối với Lam Tiếu Chính là ngày càng tốt, mấy đứa con gái kia xem ra thật sự không xứng với đứa nhỏ này mà! là mấy cô nàng Lâm mẹ chấm, định làm mai cho Lam ca“Đúng rồi, ba mẹ!” Lâm Hoa dừng một chút, Lâm ba Lâm mẹ đều nhìn cậu, chờ cậu nói tiếp “Sắp đến lễ mừng năm mới rồi, Lam Tiếu Chính phải về Đài Loan, sẽ không ăn tết ở Tứ Xuyên, mọi người ở đây đón năm mới đi. Con và Tiếu Chính đã mua thật nhiều đồ tết, hơn nữa lúc đầu ba mẹ cũng nói muốn ăn tết ở Thành Đô cùng nhau mà”“Tiếu Chính phải về Đài Loan?” Lâm mẹ hỏi.“Dạ, ba của ảnh bệnh nặng”“Bệnh nặng ư? Vậy phải về thăm hỏi một chút, người lớn tuổi đều mong muốn con của mình có thể ở bên cạnh mình vào dịp lễ tết” Lâm mẹ gật đầu đã hiểu “Được rồi, chúng ta đón năm mới ở đây đi, mẹ thấy con cũng không muốn về quê lắm”“Nào có!” Lâm Hoa bị Lâm mẹ nói trúng tim đen, có chút quẫn bách phản bác.“Thật ra mỗi lần con về quê, cũng đừng mua nhiều quà cho ba mẹ và mấy người họ hàng. Con cũng còn đang đi làm, cũng không có tiền cưới vợ. Mẹ phải nhanh chóng giới thiệu một người cho con, con cũng đã hai mươi sáu rồi, sang năm sau không đến bốn tháng, thì đã hai mươi bảy, đã lớn như thế mà còn chưa tìm được vợ, sau này thì không dễ kiếm đâu!” Lâm mẹ có chút nóng nảy nói, chuyện này đề cập với Lâm Hoa việc chung thân đại sự.“Anh trai cũng đến hai mươi tám mới kết hôn. Hơn nữa, con không muốn kết hôn” Câu nói phía sau của Lâm Hoa, nói nhỏ vô cùng, nếu không phải lỗ tai Lâm mẹ tốt, sợ rằng cũng không nghe được cậu rốt cuộc đang nói gì.“Con nói cái gì? Con không muôn kết hôn ư?” Lâm mẹ nghe Lâm Hoa nói xong thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên “Sao con không muốn kết hôn hả, sao có thể không kết hôn chứ. Nếu không thì, ba mẹ vay tiền mua cho con một căn hộ ở Thành Đô này?” Lâm mẹ còn nhìn Lâm ba trưng cầu ý kiến, chung thân đại sự của đứa con này cần phải quan tâm mới được.“Không cần!” Lâm Hoa khẳng định nói, trong lòng có chút hỗn loạn, không biết nên nói với ba mẹ thế nào, càng không biết bọn họ có chấp nhận hay không. Tuy rằng ba mẹ mình cũng không phải là loại người bảo thủ, thậm chí còn có thể nói chuyện tiến bộ hơn nữa còn rất chọc cười người khác. Thế nhưng, loại chuyện này, đối với các bậc cha mẹ chắc cũng không thể bình tâm tĩnh khí tiếp thu?Mua nhà, Lâm Hoa cuối cùng cũng không lấy ra một cái cớ từ chối với người mẹ muốn vay tiền trước là đặt cọc, sau đó thì thế chấp ngân hàng, nhưng Lâm Hoa cũng chết sống không đồng ý mua sao Lâm Hoa bướng bỉnh như thế, Lâm mẹ nghĩ mãi cũng không hiểu rõ. Nhưng mà, nếu Lâm Hoa không đồng ý, cũng không để cho mình an bài cho cậu xem mắt, Lâm mẹ cũng chỉ có thể thầm thở dài một có một tuần sẽ sang năm mới. Lam Tiếu Chính không ở đây, công ty vẫn là có vẻ bận rộn, cuộc họp thường niên và tổng kết vẫn làm theo thông lệ. Bởi vì chủ tịch và tổng giám đốc chính là Lam ba và Lam Dữ Chính, Lam Tiếu Chính cũng đúng lúc có thể trở về tham dự cuộc họp thường ngày đều tính toán thời gian, thế nhưng tính tới tính lui, cũng nhiều nhất là mười ngày nghỉ, Lâm Hoa có chút than vãn. Đồng thời cũng lặng lẽ tính toán ngày Lam Tiếu Chính trở về, công ty bắt đầu đi làm, vậy Lam Tiếu Chính có trở về không?Bầu không khí ngày tết càng ngày càng náo nhiệt, ba mẹ đã ở Thành Đô mấy ngày, Lâm Hoa lại cảm thấy có chút xíu vắng vẻ. Bởi vì không có cái người luôn sống chung một chỗ với mình, cho nên có vẻ khá vắng lặng nay là đêm ba mươi tết, Lâm Hoa và Lâm ba Lâm mẹ cùng nhau trở về nhà Lâm Húc. Một nhà sáu người, kể cả đứa bé còn chưa biết đi. Thấy mọi người đều có người bầu bạn, trong lòng Lâm Hoa bỗng nhiên không biết làm sao có hơi chua xót. Ngày tết hồi trước, sao không cảm thấy nhỉ?Một mình chạy đến ban công gọi điện thoại cho Lam Tiếu Chính, giọng nói Lâm Hoa cũng có chút buồn bã.“Tiếu Chính, anh ở Đài Loan có khỏe không?”“Rất khỏe. Em ở bên đó lạnh lắm, em mặc dày một chút, không thì lại bị cảm!”“Ừm, em biết!” Lâm Hoa hít mũi một cái, trên ban công thật là lạnh “Khi nào anh trở về vậy?”“Không biết, bên này có nhiều công việc!”“Xong việc thì anh có thể trở về không?” Lâm Hoa hỏi có chút mong đợi, công việc nhiều hơn cũng sẽ không đi nhiều nơi khác chứ?“Chuyện này cũng không rõ lắm, nhưng anh sẽ gọi điện thoại cho em để trò chuyện!”“Thật sự không về được à?” Giọng nói ai oán của Lâm Hoa vang lên “Bệnh của ba anh nặng lắm không?”“Ông ấy không sao. Thế nào, đã nhớ anh đến thế ư?” Tiếng cười khúc khích của Lam Tiếu Chính từ trong ống nghe truyền đến rõ ràng.“Ai nhớ anh, quỷ mới nhớ anh. Em cúp đây, đi ăn cơm!” Lâm Hoa liền vội vàng cúp điện thoại, nói chuyện tiếp với Lam Tiếu Chính nữa, mặt mình không biết có thể bị thiêu đốt thành bộ dạng gì.“Anh!” Lúc Lâm Hoa xoay người xuống ban công, Lâm Húc đã đứng phía sau cậu, làm cậu giật cả mình.“Anh. Anh... anh có chuyện gì sao?” Lâm Húc nhìn Lâm Hoa không nói lời nào, cậu có chút khó khăn nuốt một ngụm nước bọt. Ánh mắt Lâm Húc có chút phức tạp, nhìn Lâm Hoa còn có chút sợ sệt.“Em gọi điện thoại cho ai?”“À, cái đó! Một đồng nghiệp trong công ty, là đồng nghiệp!” Lâm Hoa có chút ngượng ngùng cười nói, tay cầm điện thoại bỏ vào túi cất.“Chẳng lẽ không phải là Lam tiên sinh à?”“Ặc... Đúng vậy, là Tiếu Chính, anh ấy cũng là đồng nghiệp của em mà!”“Các người...” Lâm Húc muốn nói lại thôi.“Bọn em làm sao?” Lẽ nào anh trai phát hiện chuyện gì rồi? Lâm Hoa có chút khẩn trương siết quả đấm.“Em tính lúc nào nói cho ba mẹ biết?” Lâm Húc suy nghĩ một chút, vẫn hỏi thẳng ra.“Biết gì?” Lâm Hoa trợn to hai mắt, trố ra nhìn Lâm Húc, tự mình giả ra một bộ dạng hết sức vô tội.“Em biết anh đang nói gì mà. Ngày ba xảy ra tai nạn, hai người ở trong xe, anh nhìn thấy!”Lâm Hoa nhìn chằm chằm anh trai của mình, cắn cắn môi “Sao anh nhìn thấy được? Lam Tiếu Chính rất giỏi, còn giỏi hơn mọi người nghĩ, em rất yêu rất thương anh ấy!” Lâm Hoa nói xong, giọt lệ đã lởn vởn ở trong mắt.“Haizzz” Lâm Húc thở dài nặng nề “Em là em của anh, anh thương em, anh còn có thể nói thế nào? Anh thấy Lam tiên sinh cũng là một người tài giỏi, sao lại coi trọng em chứ?”“Anh... Ý anh là gì?” Lâm Hoa kinh ngạc nhìn Lâm Húc, âm lượng cũng không tự chủ nâng cao “Em kém chỗ nào, Lam Tiếu Chính – anh ấy tốt chỗ nào?” Lâm Hoa là quên mất lời mình vừa Húc cũng bật cười lớn tiếng “Cái này rành rành ra đó!”Tiếng cười của Lâm Húc truyền đến Lâm ba Lâm mẹ và vợ của mình.“Anh cười gì vậy? Vui vẻ thế à” Vợ Lâm Húc ôm em bé, thỉnh thoảng vỗ về dỗ dành.“Cười gì đâu” Lâm Húc đổi lại vẻ mặt nghiêm túc, thu dáng tươi cười, lại cho Lâm Hoa một ánh mắt “em tự xem rồi lo liệu”.Lâm Hoa ở bên cạnh lúng túng cười phụ họa, cậu thực sự không biết phải nói chuyện này thế nào với ba mẹ nghĩ đến Lam Tiếu Chính có ăn cơm tất niên hay không, vừa nhìn gia đình mình liên hoan tiệc tối thế kia, Lâm Hoa cảm thấy mình và cả nhà hoà thuận vui vẻ, Lam Tiếu Chính và người nhà của hắn cũng sẽ vui vẻ hòa thuận chứ?Cả buổi tối, Lâm Hoa đều nửa tỉnh nửa mê, không biết rốt cuộc là tỉnh rồi, hay là đang qua đêm nhà Lâm Húc, mùng một tết, Lâm Hoa liền chạy về Thành Hoa lái xe chở Lâm ba và Lâm mẹ.“Có xe vẫn tiện thiệt!”“Đúng đó! Không thì con cũng mua một chiếc nhé?” Lâm Hoa cũng hiểu được có chiếc xe thì thuận tiện rất nhiều. Bởi vì thỉnh thoảng lái xe của Lam Tiếu Chính một lúc, kỹ thuật của cậu cũng luyện được, lúc lên đường, sẽ không hồi hộp căng thẳng nữa.“Mua nhà trước, mua xe sau!” Chuyện này Lâm mẹ vẫn luôn giữ khư khư nguyên tắc, xe có thể bị mất giá, mà nhà ở thì không thể nào mất giá. Cho nên, có tiền, nhất định phải mua nhà trước, mua xe Hoa bĩu môi. Bỏ đi, dù sao đi làm cũng có Lam Tiếu Chính đưa rước, mình cũng không cần xe, không mua thì không mua vì không cần thăm bà con, hiện tại Lâm Hoa mỗi ngày đều ở nhà lên mốc. Lâm ba và Lâm mẹ thì đi dạo phố ngắm nhìn khắp nơi ở Thành Đô, cửa hàng nào có chương trình giảm giá, liền nhất định phải sáp của Lâm ba rốt cuộc cũng gần hồi phục, cũng có thể tự do vận động, chỉ là không nên cầm vật gì quá nặng là sống ngày ngày trôi qua, ngày đi làm càng ngày càng gần. Lam Tiếu Chính cũng không có gọi điện cho Lâm Hoa, điều này làm cho cậu rất là lo lắng, không biết lúc nào Lam Tiếu Chính mới có thể trở về.“Ba mẹ, hai người đã về!” Lâm Hoa chạy tới mở rộng cửa, thì nhìn thấy Lâm ba Lâm mẹ mua một đống bao lớn bao nhỏ gì đó.“Mấy thứ này là gì vậy?” Lâm Hoa lật tới lật lui mấy món đồ hai người họ mua.“Mua cho tụi con mỗi đứa một bộ quần áo, ngày lễ tết này, chính là thời điểm mua đồ tốt nhất” Lâm mẹ có hơi chút đắc ý lắc cái túi trong cái áo len có in hình phim hoạt hình thiếu nhi trong tay mình, khóe mắt Lâm Hoa nheo lại “Mẹ, cái này chắc là không thích hợp với con?”“Sao mà không hợp?” Lâm mẹ lấy lại cái áo, ướm thử lên người Lâm Hoa “Hợp quá, vẫn chưa tới năm mươi đồng!”Yên lặng cầm lại cái áo ở trên người, Lâm Hoa quyết định không phát biểu bất kỳ ý kiến lúc Lâm mẹ khoe khoang chiến lợi phẩm của mình, chuông cửa nhà lại vang Chính! Đây là suy nghĩ đầu tiên trong đầu Lâm vẻ chạy đi mở cửa “Tiếu Chính!”Bộ dạng tươi cười trong nháy mắt cứng lại, tại sao mỗi lần mình đang mong đợi, luôn luôn gặp phải bản mặt của người này.“Lâm Hoa.” Trương Mạc đứng ở cửa, chào hỏi với Lâm Hoa.“Trương Mạc.” Lâm Hoa nghiêng người sang, để cho Trương Mạc tiến chap 41
bao dưỡng em đi