Về tác phẩm „Chủ toàn và chủ biệt, hai ngã rẽ trong triết học Đông - Tây" của Cao Xuân Huy - Nguyễn Huệ Chi.epub Về Tệ Sùng Bái Cá Nhân Và Những Hậu Quả Của Nó - N. S. Khrushốp.epub Viết Cho Những Người Bạn Trẻ - Nguyễn Công Bằng.epub
Hơn thế nữa, cõi thế là cõi Diêm Phù Đề mà Đức Phật mô tả trong Kinh Pháp Hoa như là một nhà lửa tam giới, tham-dục bùng cháy từng giờ từng phút. Nơi tâm tính con người quay đảo cho nên ta sợ ngươi không sao chịu nổi những chuyện chướng tai gai mắt khôn lường ở dưới đó. Khẽ vuốt chòm râu dài, Quan Vân Trường ngửa mặt lên trời, cười ha hả, đáp:
Luân Hoán (Hình tập 1 và 2 trong 7 tập: "44 Năm Văn-Học Việt-Nam Hải-ngoại (1975-2019)" Tuyển tập 44 Năm Văn Học Việt-Nam Hải Ngoại (1975-2019) do nhà văn/họa sĩ Khánh Trường, nhà thơ Luân Hoán và nhà biên khảo Nguyễn Vy Khanh thực hiện, vừa được nhà Mở Nguồn / Nhân Ảnh (Hoa-Kỳ) xuất-bản, được thực hiện
Họ không biết rằng ăn phẩn không phải là nhân được sanh lên cõi Thiên. Sở dĩ gà, chó được sanh lên cõi Thiên, chẳng qua vì do nhân phước nghiệp đã gieo trồng nhân sanh lên cõi Thiên sẵn có, nên được hưởng thọ quả báo an vui.
Số lượng các pháp môn thiện rất nhiều, kể không hết, nói tổng quát có thể gom lại trong câu "vật dĩ thiện tiểu nhi bất vi, vật dĩ ác tiểu nhi vi chi" - chẳng vì điều thiện nhỏ mà bỏ qua không làm, chẳng vì điều ác nhỏ mà làm - tức là hết thảy mọi điều thiện nên
Re: [Hỏi-Bàn luận]Những bộ phim hay từng chiếu trên VTV3. Cho m hỏi một phim Hàn chiếu khoảng năm 2001-2002. Nội dung: 2 cô bạn thân sống gần nhà nhau, một cô có bố làm giám đốc, bố người còn lại là nhân viên của bố cô kia. Rồi vị thế 2 gia đình đổi cho nhau, 2 cô cùng
vPMUD5. Bồ đoàn nguyên nghĩa là cái nệm tròn đan bằng cỏ bồ, dùng để lót ngồi hay quỳ lạy. Cỏ bồ có lẽ giống như cỏ năn cỏ lát của nước mình, một thứ vật liệu đơn giản dễ sử dụng. Bước vào văn học, nó mang tính cách cao nhã hơn thân phận cây cỏ tầm thường. Nguyễn Công Trứ, trong bài "Kẻ sĩ" có viết Xe bồ luân dù chưa gặp Thang, Văn Phù thế giáo một vài câu thanh nghị... Xe bồ luân là loại xe có bánh đặc biệt quấn bằng cỏ bồ, các vị vua quý trọng hiền tài như vua Thang, vua Văn dùng nó để đón bậc sĩ phu ra giúp nước. Bánh xe thời cổ xưa làm bằng cây gỗ, đường sá chưa tráng nhựa, dùng cỏ đệm cho êm để xe chạy bớt dằn xóc, biểu lộ tinh thần quý trọng tha thiết của vua. Và chiếc xe bồ luân trở thành xe cao cấp đời mới, như mỗi lần chúng ta thấy một đoàn xe chở các nhân vật quan trọng chạy qua, tiền hô hậu ủng lướt êm như mơ. Cỏ bồ xuất hiện trong đời sống thiền sư. Thiền sư Trần Tôn Túc hiệu Đạo Minh, đời Đường quê ở Giang Nam, xuất gia giữ giới tinh nghiêm, học thông Tam tạng, tham thiền ngộ đạo nơi tổ Hoàng Bá. Được cử làm thủ tọa trong chúng, sư chính là người thúc đẩy ngài Lâm Tế đến thầy thưa hỏi. Về sau, sư về ở chùa Khai Nguyên, thường dùng cỏ bồ đan giày bán nuôi mẹ, mọi người kính trọng gọi sư là Trần Bồ Hài. Thời loạn lạc, giặc đến phá thành chỗ sư ở, mọi người đều di tản. Sư treo một chiếc giày nơi cổng, chúng đến nhìn thấy biết trong thành có bậc đạo đức bèn lui binh, dân chúng được bảo trọng. Thế lực của một chiếc giày cỏ mạnh hơn gươm giáo, cũng cho thấy tinh thần trọng đạo lý của những người gọi là giặc. Bồ đoàn là nệm ngồi để tọa thiền, cũng giống như tọa cụ một trong 18 món phải đem theo bên mình của người hành hạnh đầu đà. Nó giúp cho thế ngồi vững chắc, dễ chịu hơn, để chống chọi với những ma trận của thân và tâm. Ngồi bao lâu, ngồi yên thế nào cho cánh cửa thiền định mở ra, thấu suốt vấn đề sinh tử, đó là việc của người tu. Đức Phật ngày xưa đã dùng cỏ để trải tòa ngồi, bó cỏ và chú mục đồng dâng cỏ đến bây giờ được khắc ghi thành một nơi chiêm bái, gần chỗ của nàng Sujata dâng bát sữa. Khách hành hương đến Ấn Độ, thăm Bồ Đề Đạo Tràng trước, sau đó mới theo xe chạy vòng qua sông Ni-liên, đến làng Sujata viếng thăm các di tích trước khi Phật thành đạo. Cũng vậy thôi, bất cứ ngôi làng nào cũng phong cảnh như nhau, nhà tranh vách đất, người và vật lam lũ, mấy con bò con dê quanh quẩn trong sân, trẻ con lem luốc hò reo với xe hành hương, chuẩn bị chạy theo xin tiền. Xe đò Ấn Độ chở người lên tận nóc, có khi một con dê nằm trên đầu xe cùng với chủ của nó, thản nhiên nhìn mọi thứ qua một lớp bụi mù. Đền thờ mục đồng dâng cỏ, nói là đền cho oai chứ thật ra chỉ là một cái nhà vừa phải, có tượng Bồ tát đưa tay nhận bó cỏ, ông mục đồng đang quỳ đó. Nói là ông mục đồng vì hình tượng đơn sơ lắm, chẳng có nghệ thuật chi, phía trước còn có một tấm biển ghi lại sự tích. Khách cúng tiền, thắp hương lễ lạy trong khung cảnh của thế kỷ này, có thể có người nghi ngờ không biết chỗ này có thật như vậy không? Nhìn qua bờ bên kia, hình ảnh Đại tháp Bồ Đề trùm lên cả không gian thời gian. Dù sao, dân làng bên này cũng ké được uy quang của Phật, đỡ khổ. Thiền sư Huệ Lăng ở Trường Khánh tham học nơi Tuyết Phong và Huyền Sa, qua lại 20 năm, ngồi rách bảy cái bồ đoàn mà chưa tỏ ngộ. Nhà thiền ghi lại chuyện này bằng câu "Trường Khánh bồ đoàn", ý nói tính cách quyết tâm gian khổ. Đâu phải một lần ngồi mà xong việc, ngồi thiền là chuẩn bị nấu cho chín nhừ mớ vọng tưởng lăng xăng, ngày đêm gì cũng đối mặt với chính mình. Thiền sư ngồi trên bồ đoàn nhưng chỗ ngộ đôi lúc là đang đi đứng, hoặc trợt chân té bất ngờ, hoặc nghe một tiếng động... Ngài Huệ Lăng một hôm cuốn rèm đại ngộ. Bảy cái bồ đoàn đã qua có giúp chỗ này không? Bồ đoàn bây giờ dồn gòn, may vải tốt không dễ rách hư, nhưng đọc câu chuyện của Ngài cũng giúp người nung chí. Bồ đoàn tọa nại giang đầu lãnh Hương hỏa trùng sinh kiếp hậu khôi. Bùi Giáng dịch thoát Bồ đoàn ngồi lại nguyện cầu Luống từng chịu gió giang đầu giá băng Trùng sinh kiếp hậu há rằng Tro là hương hỏa, mộng hằng là than Ngồi suông trên tấm bồ đoàn Ngày xuôi giốc tuột hai hàng thái hư. Thiền tăng ngồi yên trên bồ đoàn để làm gì? Câu hỏi đó vẫn lẽo đẽo theo chúng ta trên từng bước tu học. Ngồi cũng là để hỏi han dòm ngó. Không ngồi thì không tỉnh thức nổi, tập khí lao xao mịt mờ như ma trận, hôn trầm buồn ngủ rình chộp. Thời gian vẫn trôi qua trên đầu, cuộc đời vẫn là buồn vui như thế, không ngồi vững vàng có nghĩa là không thể mỉm một nụ cười trước mọi sự. Ở đây nói ngồi để chống chọi với gió rét đầu bến sông. Đôi khi ngồi trong phòng rất ấm nhưng gió rét vẫn từng trận thổi qua, đó là những cơn gió nội tâm, chỉ có người trong cuộc mới biết. Chung quanh vẫn tĩnh lặng. Ngồi đến khi nào thân tâm ngưng đọng được không? Các vị La-hán ngồi đến mức có thể tuyên bố "Ta sanh đã tận, phạm hạnh đã lập, không thọ thân sau", khi đó những cuộc hẹn hò tái lai không còn rủ rê, không còn dính dáng, "Mộng trùng lai không có ở trên đời". Ngồi như vậy không đơn giản. Và những cơn gió không phải là gió thường, nó có thể thổi bay chúng ta qua tám muôn bốn nghìn dặm như gió của cây quạt Ba tiêu. Quạt một cái Tôn Hành Giả bay tít mù không cưỡng được. Cũng có thể là gió nghiệp thổi người qua những hành lang sinh tử. Chỉ có ngồi kiên trì lặng lẽ, thấy mình trôi chảy như mộng, ngày nọ tiếp nối ngày kia vẫn tọa cụ bồ đoàn, nhắm mắt hay mở mắt cũng khung trời đó, tự hỏi ta là cái gì? "Ngày xuôi giốc tuột hai hàng thái hư", mọi thứ đi qua không dừng lại, để cho mưa nắng và thời gian rêu mốc mấy phen. Thơ Tô Đông Pha tặng Đạo Tiềm, một nhà sư và nhà thơ thâm giao với ông ở miền Giang Triết, có câu "Bế môn tọa huyệt nhất thiền sáp / Đầu thượng tuế nguyệt không tranh vanh". Ông lặn lội trong chốn quan trường, đôi lúc cũng muốn được như sư, đóng cửa ngồi thiền - nơi tọa thiền cũng là một chốn hang động ẩn cư của chính mình. Bỏ quên tuế nguyệt cũng là bỏ quên những kỷ niệm một thời, mơ ước tương lai. Tọa thiền cho thật chín chắn mới hiểu hết ý nghĩa của nó, mới cám ơn bồ đoàn tọa cụ đã giúp mình chiến đấu chống chọi với chính mình. Thiền sinh khi bước vào thiền đường, chắp tay vái chào chỗ ngồi, xá chào bồ đoàn, thầm nguyện sẽ tiếp tục ngồi bây giờ và mãi mãi, cho đến khi sóng gió đầu sông bến nước đổi thành tro than không còn tung tích. Ngồi thiền là tự hứa sẽ đi vào biển đại nguyện, lúc đó bồ đoàn tọa cụ trở thành chiếc thuyền thân thiết chở người qua sông, như bây giờ chở hành giả ngồi qua những đoạn đường gay cấn.
Vị Ương sinh ra trước còn tại trong ổ chăn nghiêng tai mà nghe, cho đến nói nơi này, bất giác lộ ra lồng ngực ngồi dậy nói “Có lý. Đại nhân gia nữ tùy ngươi cái gì nhân không thấy được, chỉ thấy cũng không phân minh, duy có các ngươi tương đắc đến. Còn có một nói, ngươi xem tiêu trí phụ nhân lại gặp đầy đặn âm hộ, vạn nhất động khởi hưng đến đều như thế nào chỗ?” Cuộc so tài Côn Luân nói “Khởi điểm thiếu niên thời tiết gặp này quang cảnh cũng không chịu đựng được, bình thường ở trong tối hướng về phụ nhân đả thủ súng, chỉ coi cùng hắn can sự. Về sau thấy cũng nhiều, cũng liền lơ đễnh. Nhìn âm hộ liền tượng tầm thường vận dụng gia hỏa cũng không động tình. Chỉ là thấy hắn cùng với trượng phu làm lên việc đến, miệng rầm rì âm trung tức tức làm làm, không khỏi có chút động hưng lên.” Vị Ương sinh thấy hắn nói đến tới diệu dụng, liền đẩy chuyển thân thể ngủ thẳng một đầu đi nghe. Cuộc so tài Côn Luân nói “Ngươi nếu không ngại khinh nhờn, đãi ta nói một hai cọc cho ngươi nghe, không biết chịu nghe phủ?” Vị Ương sinh nói “Hay lắm! Như được như thế, thật sự là cùng quân buổi nói chuyện thắng đọc sách mười năm. Mau nói một chút.” Cuộc so tài Côn Luân nói “Ta cuộc đời nhìn thấy chuyện thật nhiều, không biết theo bên trong đó nói lên. Bây giờ tùy ngươi hỏi một kiện, ta đã nói một kiện thôi.” Vị Ương sinh nói “Xin hỏi phụ nhân là vui làm hơn, phải không hỉ làm hơn?” Cuộc so tài Côn Luân nói “Tự nhiên là hỉ làm hơn nhiều. Ước chừng một trăm phụ nhân chỉ có một hai không vui làm, còn lại đều là hỉ làm . Chính là này hỉ làm bên trong có hai loại. Có lòng thượng hỉ làm, miệng đã nói muốn làm . Có lòng thượng hỉ làm, cố ý giả vờ không muốn làm, đợi trượng phu cường hắn lên sân khấu, sau đó lộ ra bổn tướng. Hai loại phụ nhân ngược lại phía trước một loại tốt đuổi. Ta khởi điểm núp trong bóng tối thấy hắn thúc giục trượng phu can sự, ta cũng nghĩ thế cái cực dâm chi phụ, suốt đêm không biết mỏi mệt được rồi. Ai nghĩ quất không dưới vài cái liền quăng, ném một cái sau tinh thần quyện đãi chỉ muốn đi ngủ, tùy trượng phu làm cũng thế mặc kệ cũng thế. Duy có trong lòng muốn làm giả thuyết mặc kệ phụ nhân, rất khó ở chung. Ta từng đi trộm một nhà, gặp trượng phu xả thê tử can sự, thê tử không chịu. Trượng phu leo lên thân đi, đẩy ngược xuống. Trượng phu chỉ nói là không muốn làm, nhưng lại vù vù ngủ. Cái kia phụ nhân cố ý đem thân thể lật tới lật lui, muốn ngại hắn tỉnh lại. Gặp ngại hắn bất tỉnh, lại đem tay đi dao động hắn. Ai nghĩ trượng phu ngủ thẳng ưu việt, nếu không được tỉnh. Hắn liền lớn tiếng kêu nói Có tặc!’ như đem người khác làm tặc , đã bị hắn dọa đi. Ta biết hắn không phải là kêu tặc, là muốn bừng tỉnh trượng phu, tốt can sự. Quả nhiên không ngoài sở liệu, chỉ thấy trượng phu làm tỉnh lại sau, hắn lại đem xảo nói chi ngô đạo Mới vừa rồi là mèo vờn chuột khiêu một chút vang, ta lầm nghe xong, chỉ nói là tặc, kỳ thật không thể làm chung.’ liền đem trượng phu nhanh 々 ôm, đem âm hộ tại bên cạnh dương vật bị dụi lau. Trượng phu mới động khởi hưng, thân trên đi làm. Lúc đầu rút ra đút vào còn miễn cưỡng hầm ở, giấu diếm tao tiếng. Rút được mấy trăm phía trên, dần dần hanh cáp , phía dưới dâm thủy lưu không được. Làm đến nửa đêm trượng phu ném, hắn tao hưng chính phát, lại không tốt kêu trượng phu cạn nữa, đành phải trang tiếng thở dài lại giống có bệnh quang cảnh. Diệp trượng phu nhu ngực sờ bụng, không tha hắn ngủ. Trượng phu ngủ không , đành phải lại leo lên thân từ đầu làm lên, thẳng đến gà gáy mới vừa rồi nghỉ tạm. Mệt ta giữ một đêm, chính muốn thu dọn đồ đạc thiên lại sáng tỏ, đành phải tiềm thân mà ra. Cho nên hiểu được loại này phụ nhân rất khó ở chung.” Vị Ương sinh nói “Xin hỏi phụ nhân can sự thời tiết, vẫn là phóng túng hơn không có khả năng phóng túng hơn?” Cuộc so tài Côn Luân nói “Tự nhiên là phóng túng hơn nhiều. Ước chừng mười phụ nhân chỉ có một hai không có khả năng phóng túng, còn lại đều là phóng túng . Chính là phụ nhân trong miệng có ba loại phóng túng pháp, duy có chúng ta nghe được rõ ràng, kia can sự nam tử phản không biết.” Vị Ương sinh hỏi “Thế nào ba loại?” Cuộc so tài Côn Luân nói “Sơ làm thời tiết, chưa từng khoái hoạt, trong lòng không muốn phóng túng bên ngoài giả phóng túng , đợi lâu trượng phu động hưng. Loại này tin tức nguyên nghe được ra ước chừng, miệng kêu đi ra tự tự rõ ràng. Này là một loại phóng túng pháp. Làm đến khoái hoạt thời tiết, trong lòng cũng phóng túng, miệng cũng phóng túng, liền ngũ quan tứ chi đều phóng túng lên. Loại này tin tức cũng nghe được ra, kêu lên đến tự khuôn chữ hồ, thở không được. Lại là một loại phóng túng pháp. Làm đến khoái hoạt nơi cuối cùng, tinh thần mệt mỏi, tay chân mềm nhũn, muốn phóng túng phóng túng không ra. Loại này tin tức tại yết hầu bên trong, liền có một chút nghe không ra. Ta từng trộm một nhà, thấy hắn vợ chồng can sự, khởi điểm loạn điên loạn tủng, tiếng vang như sấm. Làm đến mặt sau, kia phụ nhân không vang bất động, tựa như bị nam tử nhập chết. Ta đi đến gần bên đi nghe, chỉ thấy yết hầu bên trong y y nha nha giống như nói chuyện phi nói chuyện, giống như thở dài phi thở dài. Ta nghe xong này quang cảnh biết hắn khoái hoạt cực kỳ, bất giác dâm hứng đại động, cả người nhức mỏi, lại chưa từng đả thủ súng, chính mình tinh nhưng lại chảy ra. Cho nên hiểu được phụ nhân lại lại có này một loại phóng túng pháp.” Vị Ương sinh nghe ở đây, cũng liền cả người chua ngứa, bất giác dương tinh nhưng lại chảy nhất tịch. Còn muốn hỏi hắn đừng , không nghĩ thiên đã lớn minh. Hai cái rửa mặt chải đầu tất, như trước ngồi đối diện nói một chút diệu nói. Hai cái vấn vương mấy ngày, giao tình càng mật, Vị Ương sinh ra được đối với hắn nói “Tiểu đệ cuộc đời lấy nữ sắc vì tánh mạng, bây giờ gặp được huynh trưởng có thể nói tam sinh hữu hạnh. Nếu không lấy tâm sự tướng thác, chẳng phải ngay mặt bỏ qua? Yêu cầu huynh trưởng đem gặp qua phụ nhân lấy thứ nhất tiêu trí , sinh cái biện pháp làm cho tiểu đệ kinh một khi mắt, như quả nhiên là tuyệt sắc, không dối gạt huynh trưởng nói, tiểu đệ tiện tạo là có hồng loan chiếu mệnh , cuộc đời vừa thấy phụ nhân ta không đi tìm hắn hắn tự nhiên tới tìm ta. Đến lúc đó cầu huynh trưởng hiển cái thần thông, thành này chuyện tốt thế nào?” Cuộc so tài Côn Luân lắc đầu nói “Cái này không được. Ta cuộc đời có trộm quá không ăn trộm giới chỉ. Trộm qua hắn tài vật thượng không đành lòng lại trộm, huống chi ở có liên quan danh tiết phụ nhân? Đành phải theo nay sau này lưu tâm cho ngươi thẩm tra theo, đi đến nhân gia gặp có tiêu trí phụ nhân sẽ không trộm hắn tài vật, nhưng lại đi trở về đến cùng ngươi thương lượng, làm thành chuyện tốt, này còn khiến cho.” Vị Ương sinh nói “Tiểu đệ có mắt không nhìn được nghĩa sĩ, mới vừa rồi nói đường đột nhiều. Chính là một kiện, ký lừa gạt kim nặc muốn thay tiểu đệ lưu tâm, nhược quả thấy tuyệt sắc phụ nhân, trăm vạn không thể trộm hắn tài vật, đã quên hôm nay ngôn. Nặc làm được được chuyện, tiểu đệ sau đến tự nhiên báo đáp.” Cuộc so tài Côn Luân nói “Bực này nhìn đến, ngươi quả nhiên có mắt không nhìn được nghĩa sĩ. Ta như là nhớ ngươi báo đáp người, lại không bằng cầm lấy hiện tại tuệ. Chính là ngươi ngày sau chức vị, hứa ta đánh vài lần quất phong, kia làm tiền bạc cũng thấy được, không bằng ta làm một lần đạo. Như vậy báo cũng có thể bất đồ. Ta bây giờ hứa ngươi một cái tiêu trí phụ nhân, không thiếu được ngày mai trả lại ngươi một cái tiêu trí phụ nhân. Ngươi bây giờ ký gặp ta không cần đến nơi khác đi, mà tại bên cạnh này nhẫm mấy gian phòng ốc đọc sách. Cũng không cần nhờ ta một cái, ngươi như nhìn thấy có tốt , liền chính mình đi làm việc. Ta như nhìn thấy có tốt , đi báo lại ngươi. Hai đường sưu tầm, tự nhiên gặp , quyết không tới thất bại.” Vị Ương sinh mừng rỡ, liền ương người đi tìm ngụ chỗ. Sắp chia tay thời điểm, lại kéo lấy hắn đã bái tứ bái, mới vừa rồi phân biệt. Dù sao Vị Ương sinh kỳ ngộ như thế nào, lần tới liền gặp.
Nhục bồ đoàn là một tác phẩm văn học của Trung Quốc sử dụng mặt trái để nói mặt phải, nói con người luôn trông ngóng xa xôi chứ không biết nhìn gần. Câu chuyện bắt đầu vào đời Nguyên 1280-1368, khoảng năm Chí Hòa Nhân vật chính của Nhục bồ đoàn là Bán Dạ Sinh, biệt hiệu của chàng trai trẻ đam mê tửu sắc, thích ban đêm mà không thích ban ngày, thích lúc nửa đêm mà không thích sau nửa đêm. Đây là người không thích công danh, tự phụ là người thông minh tài hoa nhất trên đời và muốn có những người đẹp nhất thiên hạ. Nội dung chính Nhục bồ đoàn Nghe danh một nhà ẩn tu có tiếng, một lần Bán Dạ Sinh đến và nhận lời khuyên từ người này nhưng tuổi trẻ vẫn không thể bỏ phí sự vui chơi. *** Lý Ngư là một tác giả tiểu thuyết, kịch bản và một nhà văn hoá lớn của Trung Quốc, ông sinh vào năm Vạn Lịch thứ 38 Triều Minh 1610 và mất vào năm Khang Hy thứ 19 Triều Thanh 1680. Ông là con trai một chủ tiệm thuốc Bắc nổi tiếng ở Lan Khê, tỉnh Chiết Giang. Tên thật của ông là Tiên Lã, tên chữ Trích Phàm, hiệu Thiên Đồ. Khi nhỏ được gia đình cho ăn học và hướng theo nghề kinh doanh thuốc, nhưng ông cũng rất yêu nghề chài cá, thường bỏ nhà theo những người dân chài đi đánh cá nên được mọi người gọi là Lý Ngư cá chép. Khi theo nghề viết văn ông cũng lấy bút danh Lý Ngư, tên chữ đổi là Lạp Hồng, hiệu Lạp Ông. Trong nhiều tác phẩm ông còn ký tên Hồ thượng Lạp Ông Ông già Lạp trên hồ. Lý Ngư là một nhà văn tiên phong có công mở đầu cho trào lưu tiểu thuyết bạch thoại của Trung Quốc. Những tác phẩm truyện dài và tuyện vừa tiêu biểu của ông như "Đệm thịt", "Mẹ Nam Mạnh dạy Hợp Tam Thiên", "Kịch câm", "Lầu 12", "Truyện Hợp Miên Hồi Văn", "Liên Thành Bích", "Liên Thành Bích ngoại biên", "Nhàn tình ngẫu kỳ"… Lý Ngư cũng để lại cho kho tàng kịch bản Trung Quốc một danh sách kịch mục khá đồ sộ như "Tân Đình tiêu khách", "Giác Thế bái quan", "Giác đạo nhân", "Tuỳ am chủ nhân", " Lạp Ông thập chủng khúc"… Ông không chỉ viết kịch mà còn tổ chức kịch đoàn để đi biểu diễn ở khắp nơi. Đánh giá về tác phẩm của ông, giáo sư Patric Hanan, Chủ nhiệm khoa Đông Phương, Trường Đại học Harvert Hoa Kỳ đã gọi ông là "William Shakespeare phương đông". *** Con người sinh ra ở đời lúc nào cũng vất vả, phiền muộn trăm chiều, không mảy may được thư nhàn sung sướng. Cũng may bực thánh nhân mở ra trời đất, bày chuyện ái ân nam nữ để có cái giải muộn giải sầu. Theo lời các nhà nho xưa, thì cái vật phía dưới eo phụ nữ chính là cánh cửa sinh ra ta mà cũng là nấm mồ chôn ta. Nhưng nếu không có vật này thì e tóc sẽ bạc sớm hơn vài năm, tuổi thọ sẽ giảm đi vài tuổi. Không tin cứ nhìn các vị hòa thượng, có mấy ai bốn năm mươi tuổi mà tóc không bạc có mấy ai bảy, tám mươi mà nhục thân không rã. Hoặc giả nếu cho rằng cứ đem hòa thượng ra mà nói thì khó, thì xem như những cư sĩ tại gia, đều cũng theo con đường này cả. Xa thì gian dâm với phụ nữ, gần thì bỡn cợt với đồ đệ, cũng không khác kẻ phàm tục, không biết giữ nề nếp. Còn như bọn thái giám đời xưa, gian dâm với phụ nữ không được mà bỡn cợt với đồ đệ cũng không xong, vì còn cái gì đâu để mà gian dâm, còn cái gì đâu để mà bỡn cợt. Da nhăn tóc bạc hơn người, tưởng đã sống tới vài trăm năm, tiếng gọi là ông mà thực có khác chi bà. Nơi kinh sư Bắc kinh, chỉ có kẻ thường dân là sống lâu, còn bậc nội giám nào đã ai trăm tuổi. Thế mới biết hai chữ Nữ Sắc vốn không làm hại gì ai, chẳng qua vì trong Bản Thảo Cương Mục không từng có ghi vị thuốc này, cho nên việc chú giải không định rõ. Người cho là thuốc bổ, kẻ gọi là thuốc độc, nhưng xét cho kỹ thì quả có bồi dưỡng con người. Dược tính của nó chẳng khác nhân sâm phụ tử, có thể dùng chung với các vị thuốc này. Có thể dùng như sâm mà không thể gọi là cơm. Nếu không dể ý tới phân lượng, không quan tâm tới giờ giấc, chỉ cốt sao cho thật no say thì thường là hại. Cái lợi, cái hại của nữ sắc cũng thế. Trường phục thì âm dương đều hòa, đa phục thì xung khắc như nuớc với lửa, biết dùng như thuốc thì giải được ẩn uất, ăn như cơm thì hại tinh huyết. Nếu người đời biết dùng nữ sắc như vị thuốc, không thưa thớt quá mà cũng không dồn dập quá, thì không thể không tốt, mà cũng không thể quá tốt. Lúc chưa gần nữ sắc, trong bụng nghĩ rằng vị thuốc này không độc tại sao lại sợ. Khi đã gần nữ sắc rồi, trong bụng nghĩ rằng vị thuốc này không phải là cơm thì sao cứ đắm đuối say mê. Như thế thì không những dương không quá, âm không bí, không có người chết non, mà có thể giúp cho trai có vợ, gái có chồng đúng theo vương đạo, không phải là vô ích. Chỉ có điều, vị thuốc này dược tính giống như nhân sâm, phụ tử, nhưng nơi sản xuất, cách sử dụng thì có khác đôi chút, người dùng không thể không thấu. ... Mời các bạn đón đọc Nhục Bồ Đoàn của tác giả Lý Ngư.
Những tác phẩm văn học Trung Quốc luôn mang tính giáo huấn sâu sắc, trong số đó không thể không kể đến tác phẩm “Nhục Bồ Đoàn” của nhà văn Lý Ngư. Nhục Bồ Đoàn lấy bối cảnh trong thời nhà Nguyên, nhân vật chính là Bán Dạ Sinh – một chàng thư sinh trẻ đẹp nhưng lại đam mê tửu sắc. Tuy không có công danh nhưng anh luôn tự cho mình là người thông minh hào hoa nhất trên đời, bởi vậy bên cạnh anh luôn luôn phải có những người con gái đẹp nhất thiên hạ. Nhục Bồ Đoàn là gìNội Dung Sách Nhục Bồ ĐoànCác cuộc tìnhSự trả giáNhững chương chính của Nhục Bồ ĐoànDownload Ebook Nhục Bồ Đoàn PDF Nhục bồ đoàn là một tác phẩm văn học của Trung Quốc sử dụng mặt trái để nói mặt phải, nói con người luôn trông ngóng xa xôi chứ không biết nhìn gần. Câu chuyện bắt đầu vào đời Nguyên 1280-1368, khoảng năm Chí Hòa Nhân vật chính của Nhục bồ đoàn là Bán Dạ Sinh, biệt hiệu của chàng trai trẻ đam mê tửu sắc, thích ban đêm mà không thích ban ngày, thích lúc nửa đêm mà không thích sau nửa đêm. Đây là người không thích công danh, tự phụ là người thông minh tài hoa nhất trên đời và muốn có những người đẹp nhất thiên hạ. Nội Dung Sách Nhục Bồ Đoàn Nghe danh một nhà ẩn tu có tiếng, một lần Bán Dạ Sinh đến và nhận lời khuyên từ người này nhưng tuổi trẻ vẫn không thể bỏ phí sự vui chơi. Một vị túc nho “Thiết phi đạo nhân” có con gái tên Quý Hương xinh đẹp, danh giá và học thức, sau nhiều lần bị thuyết phục đã chấp nhận gả con cho Bán Dạ Sinh nhưng với điều kiện phải ở rể. Lúc đầu, với những gì được giáo dục từ nhỏ, cô gái không chấp nhận những việc sai trái. Sau đó do sự thuyết phục khéo léo mà cô gái đã sa đà vào bản ngã của mình. “Thiết phi đạo nhân” là người cố chấp, thích chất phác, không ưa phong lưu nên không hợp với chàng rể. Chàng rể Bán Dạ Sinh ra đi, kết bạn với “Tái côn lôn”, một siêu trộm tự phụ cho rằng không gì không trộm được, và có thể lặp lại bất cứ khi nào cũng được. Một thuật sĩ đã trợ giúp Bán Dạ Sinh bằng cách ghép dương vật của chó với của anh ta để tăng sức mạnh cũng như độ lớn. Các cuộc tình Người đầu tiên là vợ của Quyền Lão Thực người bán tơ, nhũ danh Diễm Phương, là một người con gái dáng vẻ xinh đẹp sống với quan niệm làm phận đàn bà thì chuyện dâm dục nếu không làm thì thôi, đã làm thì nên làm cho tới nơi tới chốn, mà hưởng đời được chút nào hay chút ấy, chớ có làm cẩu thả mà uổng phí xuân xanh một đời. Chồng của thị là người nghèo không quyền thế nên đã bán lại vợ cho Bán Dạ Sinh qua tay “Tái côn lôn”. Diễm Phương nhanh chóng có thai và sinh ra hai gái. Người thứ hai là Hương Vân ở kế vách. Chồng nàng tên Hiên Hiên Tử, là một gã Hiếu liêm tuy tài cao nhưng hạnh đoản, tuy danh trọng nhưng phẩm đê, tuổi đã ngoài năm mươi, vợ trước đã chết, Hương Vân là kế thất, đang mở trường dạy học. Hiên Hiên tử trọ ngoài tỉnh, mỗi tháng chỉ về ngủ với vợ một hai tối mà thôi. Cô Thần, tên đầy đủ là Hoa Thần là cô của Hương Vân, cháu cô Thần là Thuỵ Châu, Thuỵ Ngọc. Ba người này với Hương Vân thành bộ tứ chơi trác táng với Bán Dạ Sinh trong thời gian Diễm Phương dưỡng thai. Sự trả giá Quyền Lão Thực do yếu thế chấp nhận bán vợ nhưng không nguôi ý trả thù đã đổi tên là Lã Toại Tâm và tìm đến Quý Hương vợ ở quê của Bán Dạ Sinh. Với quyết tâm trả thù, anh ta lấy được cảm tình của “Thiết phi đạo nhân”, được gả cho ả a hoàn Như Ý và sống trong gia trang của cha vợ Bán Dạ Sinh. Quý Hương do sự trống vắng lại đọc những quyển sách dâm dật của Bán Dạ Sinh để lại, đã không kiềm được dục vọng khi thấy Quyền Lão Thực hành sự với Như Ý. Sự thể không như dự tính, lòng dâm khó dừng Quý Hương có thai đã rủ Quyền Lão Thực thu thập đồ dùng và trốn đi. Ham tìm của mới lạ, sau khi từ gửi Diễm Phương và hai con cho “Tái Côn Lôn” về nhận được tin vợ cũ mất, Bán Dạ Sinh đi tìm danh kỹ mà tiếng đồn khắp đế kinh không ngờ lại là vợ cũ Quý Hương. Quý Hương thấy chồng tìm đến mình thì xấu hổ nên tự vẫn. Khi nghe tin Diễm Phương cũng như Quý Hương bỏ nhà trốn theo trai, Bán Dạ Sinh đã đến với Cô phong hòa thượng và trở thành một hòa thượng với tên Ngu Sa. Có thể bạn quan tâm Những cuốn sách hay về quan hệ vợ chồng Những chương chính của Nhục Bồ Đoàn Giúp Đạo Lý Nhân Luân Làm Người Theo Nền Nếp Lão Đầu Đà Khoe Hão Cái Túi Da Lão Đạo Sĩ Kén Lầm Rể Phong Lưu Nghỉ Nơi Hoang Vắng, Lòng Khách Muôn Phần Tịch Mịch Kén Mỹ Nhân Ghi Danh Quả Thực Khắt Khe Bàn Đến Thú Phong Lưu, Ốm Mập Đáng Thích Giận Đất Trời, Tiên Thiên Bất Túc Ba Tháng Ở Ẩn Chốn Này Cam Tâm Chịu Nhịn Rành Hiểu Lẽ Đời Đâu Cần Gấp Gáp Nghe Tiếng Trước, Biết Lời Sau ạo Chích Phóng Kim Tiền Chịu Khấu Đầu Mới Nên Việc Tốt Phá Chảo Đập Nồi Quyết Trừ Mối Hận óng Cửa Hoan Lạc, Vách Tường Có Tai ồng Minh Chung Vui Tới Sáng Cuộc Hành Lạc Nửa Chừng Gián Đoạn Cậy Thế Giành Một Mình Vợ Con Lưu Lạc, Rõ Ràng Trả Nợ Oan Nghiệt Ngập Dầu, Oan Kia Sinh Quả Hồi Kết – Túi Từ Bi Rộng Lớn, Sắc Quỷ Gian Hùng Đều Thu Lại Download Ebook Nhục Bồ Đoàn PDF Tải PDF Download Nguồn Từ khóa liên quan Nhục Bồ Đoàn là gì Nhục Bồ Đoàn ebook Nhục Bồ Đoàn download Nhục Bồ Đoàn pdf About Latest Posts Tracuuthuoctay cung cấp thông tin liên quan đến thuốc từ A-Z. Bạn có thể tìm đọc về các thuốc được kê toa cũng như không kê toa, hoặc tìm hiểu dựa trên phân loại của Thuốc A-Z. Những thông tin trên chỉ mang tính chất tìm hiểu, mở rộng kiến thức, và không hề cung cấp bất kì lời khuyên về y tế, điều trị cũng như chẩn đoán. Hãy luôn nhớ tham khảo ý kiến của bác sĩ hoặc các chuyên gia trước khi bắt đầu, dừng hay thay đổi phương pháp điều trị, chăm sóc sức giả Trương Phú HảiChuyên khoa chuyên khoa II Ngoại khoa tiết niệu, nam độ học vấn-Đại học Y Hà NộiQuá trình công tác- Từng công tác tại khoa Ngoại – bệnh viện Đa khoa Hà Đông – Hà Nội-PGĐ phụ trách chuyên môn bệnh viện đa khoa Hà Nội-Chuyên viên y tế công tác tại Agola...-Giảng viên bộ môn Ngoại khoa tại Học viện Quân Y 103Sở trưởng chuyên môn -Tư vấn và điều trị các bệnh lý nam khoa - Tư vấn và điều trị các bệnh lây truyền qua đường tình dục cho nam giới - Thực hiện phẫu thuật cắt bao quy đầu và ngoại tiết niệu nam - Phẫu thuật các bệnh lý hậu môn – trực tràng như Trĩ, áp-xe hậu môn, dò hậu môn, nứt kẽ hậu môn,...Bác sĩ luôn nhiệt tình, niềm nở hết mình vì bệnh nhân sẵn sàng giải đáp mọi thắc mắc về sức khỏe các bệnh nam khoa, viêm nhiễm cơ quan sinh dục nam, rối loạn chức năng sinh lý cũng như là chuẩn đoán vô sinh hiếm muộn ở nam giới. Tracuuthuoctay cung cấp thông tin liên quan đến thuốc từ A-Z. Bạn có thể tìm đọc về các thuốc được kê toa cũng như không kê toa, hoặc tìm hiểu dựa trên phân loại của Thuốc A-Z. Những thông tin trên chỉ mang tính chất tìm hiểu, mở rộng kiến thức, và không hề cung cấp bất kì lời khuyên về y tế, điều trị cũng như chẩn đoán. Hãy luôn nhớ tham khảo ý kiến của bác sĩ hoặc các chuyên gia trước khi bắt đầu, dừng hay thay đổi phương pháp điều trị, chăm sóc sức khỏe. Tác giả Trương Phú Hải Chuyên khoa chuyên khoa II Ngoại khoa tiết niệu, nam học. Trình độ học vấn -Đại học Y Hà Nội Quá trình công tác - Từng công tác tại khoa Ngoại – bệnh viện Đa khoa Hà Đông – Hà Nội -PGĐ phụ trách chuyên môn bệnh viện đa khoa Hà Nội -Chuyên viên y tế công tác tại Agola... -Giảng viên bộ môn Ngoại khoa tại Học viện Quân Y 103 Sở trưởng chuyên môn -Tư vấn và điều trị các bệnh lý nam khoa - Tư vấn và điều trị các bệnh lây truyền qua đường tình dục cho nam giới - Thực hiện phẫu thuật cắt bao quy đầu và ngoại tiết niệu nam - Phẫu thuật các bệnh lý hậu môn – trực tràng như Trĩ, áp-xe hậu môn, dò hậu môn, nứt kẽ hậu môn,... Bác sĩ luôn nhiệt tình, niềm nở hết mình vì bệnh nhân sẵn sàng giải đáp mọi thắc mắc về sức khỏe các bệnh nam khoa, viêm nhiễm cơ quan sinh dục nam, rối loạn chức năng sinh lý cũng như là chuẩn đoán vô sinh hiếm muộn ở nam giới.
nhục bồ đoàn chi phù tang thiên nhân trảm